Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/1BEIl5JaQ9

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Cẩm Ngọc nổi giận.
“Tội thần xin tạ tội, truyền lời thôi, mong nhân không chấp tiểu nhân.”
Hắn vừa giả vờ xin lỗi, vừa nhường lối đi đủ cho một người.
Cẩm Ngọc tức giận định tiếp tục mắng, nhưng ta giơ ngăn , nhạt:
“Không muốn gặp bản cung sao? Dẫn đi.”
Thấy ta thật sự không mang theo người, quản lộ vẻ tiếc nuối.
Chúng ta phật nhỏ, nơi đó có một người khiến ta chú ý — Lưu Như Yên, biểu muội của Phó Vị.
Nàng ta hành lễ rất lễ phép, dáng vẻ nhu mì khó trách, nhưng…
Ta khẽ gật đầu, ánh dời người đàn đang niệm kinh trước tượng Phật.
Phu nhân Phó .
Kiếp trước ta chưa từng gặp ta.
Nhưng cần liếc , ta biết đây không dạng dễ đối phó.
Đúng lúc đó, ta mở ta, giọng nghiêm khắc:
“ xuống!”
9
?
Ta nhướng mày, giọng lười biếng nhưng đầy uy:
“Không biết phu nhân định bảo bản cung trước ai?”
Cố ý nhấn mạnh “bản cung”, ta quả nhiên thấy hai người kia biến sắc.
Sau một lát yên lặng, phu nhân nói:
“Thấy Phật không , là bất kính.”
Ồ? Đã bắt đầu đổ tội rồi sao?
Ta nhướng mày cao hơn, trước tượng Phật, trên cao xuống, thản nhiên kể một chuyện:
“Năm bản cung hai tuổi, mẫu hậu mất sớm.
Bệ hạ vì thương nhớ, sợ bản cung quá nhỏ sẽ đi theo mẹ, nên sắc phong bản cung làm Chiêu Dương , đó về sau, thấy ai không cần lạy…”
Giọng ta chợt đi:
“Bản cung được trời ban vinh sủng, chẳng lẽ một pho tượng Phật này còn cao hơn cả thiên tử để bản cung gối hay sao?”
Lời vừa dứt, không khí phật đông thành băng.
Ta mỉm , bẻ gãy thế cờ bằng một câu khác:
“Nghe nói phu nhân từng định thân cho thiếu tướng một vị tiểu thư, không?”
Phu nhân trầm mặc một lúc mới gật đầu:
“….”
“Tiểu thư họ Lưu kia dáng vẻ đoan trang, đáng tiếc tình đơn phương.
nay về sau không nên phủ tướng quân .
Bản cung ghét nhất là đồn đãi thị phi.”
Lưu Như Yên đỏ , phản bác không cam lòng:
“ , dù người là , không quản được tâm tư thần nữ!”
Nàng ta níu chặt phu nhân, vẻ uất ức đáng thương, khiến người đau lòng.
Phu nhân cau mày, ta không vui:
“ , Như Yên là cháu gái ta.
Nàng ấy chẳng làm gì thất lễ…”
“Nhưng bản cung không ưa nàng ta, vậy là đủ lý do.”
Phu nhân tái :
“Ngươi…”
Ta , giọng vẫn nhẹ nhưng hàn ý sắc bén:
“Lòng vua khó dò. Nay Phó được vua sủng ái, là phúc.
Nhưng nếu đắc tội bản cung, mũi trước thiên tử… e chẳng còn gì.”
Lưu Như Yên trắng bệch, ôm phu nhân:
“Di mẫu, con không…”
Phu nhân ta hồi lâu, cuối cùng nhắm chấp nhận, xem như bỏ rơi cháu gái mình.
Lưu Như Yên sụp xuống, khóc không thành tiếng, đau khổ khôn xiết.
Ta thản nhiên người đàn đã chọn giữ mình, lòng thoáng xót xa cho Lưu Như Yên, đồng thời cảm thấy chế giễu.
Phó thanh liêm thế , Phó Vị phong quang lỗi lạc, vậy mà mẫu thân chàng là người khôn khéo thủ đoạn như thế.
Ta khẽ cong môi , tiếng thay ta quyết định:
“Người đâu, tiễn khách.”
Lưu Như Yên bị kéo đi, vừa khóc vừa cầu cứu,
Phu nhân vẫn không tiếng, coi như không nghe thấy.
“Nếu phu nhân đã thích tụng kinh ăn chay, vậy nay nên ở yên phòng, đừng ngoài .”
Ta vừa khỏi phật , vừa nhạt lệnh.
Khi rời khỏi viện, gã quản từng vô lễ đã không còn thấy .
Hắn nhận lấy kết cục đáng đời, ta không bận tâm.
Tình cảm giữa ta và Phó Vị, hai kiếp mới gặt hái được chút viên mãn.
Bất kỳ kẻ nào ngáng – dù là mẹ ruột chàng – không được phép tồn tại.
Không thích?
Vậy thì đừng bao giờ ngoài !
10
Mùa đông dài đằng đẵng, bởi có điều để mong chờ, mà trôi qua thật nhanh.
Cây khô đâm chồi nảy lộc, mưa xuân rơi nhè nhẹ – tin thắng trận Bắc cương truyền về.
Phó Vị thống lĩnh mười vạn quân thắng Hung Nô, truy sát tận vương thành Hung Nô, tiêu diệt sạch đám quý tộc man di từng nhăm nhe xâm chiếm Yến quốc.
Ngày Phó Vị khải hoàn về triều, rừng đào ngoài thành vừa đúng kỳ nở rộ.
Ta đứng dưới một cây đào ven , mỉm đợi chàng về nhà.
Mấy tháng không gặp, gió rét nơi biên cương tôi luyện nên chàng càng thêm trầm .
Trên người mặc chiến bào đen thẫm nhuốm máu, ánh hàn khí lẽo.
Ngay khoảnh khắc ánh chúng ta chạm nhau, chàng liền giục ngựa phi như bay về phía ta.
Chiến mã dừng cách ta vài .
Phó Vị nhảy xuống ngựa, sải tới gần, sát khí lùng toàn thân, khi gần ta chừng ba thì lập tức tiêu tan.
Chàng , vung choàng áo choàng người ta,
rồi cúi đầu, chui vào gầm ô, áp môi ta một nụ hôn dịu nhẹ.
“Doanh Doanh, ta về thực hiện lời hứa rồi.”
Ta nắm lấy chàng, ánh nụ :
“Chào mừng chàng về nhà.”
Ngày quân khải hoàn, phụ hoàng thiết yến cung.
Phó Vị là thần, tự nhiên không thể vắng .
Nhưng khoảnh khắc gặp nhau ở rừng đào, chàng đã không muốn buông ta .
Ta đành thay xiêm y cung đình, cùng chàng tiến cung dự yến.