Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9fAnKCZL1C
119
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
1
Hắn vậy mà không câm?
Trước bao người lại gọi ta là “nương ”, tiểu này đúng chiếm tiện nghi của ta.
Có điều, hắn giúp ta chắn đi không ít phiền phức.
đôi mắt đỏ bừng vì sốt ruột của thiếu niên, ta ý kéo dài giọng:
“Ồ? Cái gì học được ?”
“Vậy ngày đêm hầu nương , có học được không?”
Quả nhiên, thiếu niên này không nổi bị trêu ghẹo, sắc đỏ từ vành tai nhanh chóng lan ra.
Hắn tránh ánh mắt ta nhưng lại không buông tay, chỉ từ kẽ răng nghiến chặt mà ép ra tiếng nhỏ như muỗi:
“Học… học được.”
Dáng vẻ thẹn thùng bướng bỉnh ấy, thật người ta thương mến.
Bà mối bên đến trợn mắt há hốc mồm, cuối cùng nhịn không nổi chen vào:
“Giang cô nương! khổ như thế?”
“Bỏ mặc những thanh niên khéo khéo nói không chọn, lại cứ nuôi nói lắp?”
“Dù hắn có vẻ ngoài nhưng ngày tháng sau này dài, hắn nói nổi câu ngọt ngào, thì ngươi đơn mấy!”
Cô đơn?
Ta cười khẩy lòng.
Người khác đâu , dung mạo hắn thế này, so với ngọc núi nghiêng kém là bao.
Khi ta nhặt được hắn, hắn đang co ro góc trạm dịch đổ nát, khắp người là thương tích, bùn đất gần như che khuất dung mạo vốn có.
Chỉ duy có đôi mắt ấy, suốt đến mức soi được bóng người, lại ẩn giấu vài phần ngây ngô hoang mang.
Dù lặng im không nói, hắn vẫn đủ sức sắc màu quanh mình trở nên lu mờ.
Chính ánh ấy, ta nảy sinh ý nghĩ mấy đứng đắn.
Dù thân ta đơn độc, chi bằng nhặt tuấn tú tuyệt đỉnh bên cạnh, thấy dễ , tốt hơn ?
Thế là, hắn trở cái đuôi nhỏ của ta.
Suốt đường đồng hành, từ bón nước, bón cơm đến rửa sạch vết thương hắn.
Hắn ngoan ngoãn đến lạ, chỉ dùng đôi mắt ướt át ấy lặng lẽ ta.
Chính ta là người lau sạch gương hắn, mới phát hiện dưới lớp nhơ bẩn kia lại là dung nhan người kinh diễm.
Ta nâng hắn lên ngắm kỹ, kìm thứ ham muốn không nên có.
“Từ nay, ngươi tên Thanh, được không?”
thiếu niên tuấn mỹ thế này, khi nói chuyện hẳn sẽ rất dễ nghe.
Thanh ngẩn ra, rồi lập tức gật đầu thật mạnh, đáy mắt phản chiếu ánh sáng, sáng đến kinh người.
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
Bà mối vẫn lải nhải về ưu điểm của nam nhân bình thường.
Ta thu hồi suy nghĩ, khóe môi khẽ cong, ánh mắt vẫn dừng vững vàng trên người Thanh.
“Nói lắp thì ? Ta thấy rất tốt.”
Ta tình ghé sát hắn, dụ dỗ:
“ Thanh, nói họ , nương có chỉ cần mình ngươi không?”
Thanh bất ngờ ngẩng đầu, mang vẻ vụng về và nghiêm túc đặc trưng của mới học:
“Cần! Ta… học được!”
Ta hài lòng xoa xoa đầu hắn:
“Người của ta, ngoan lắm.”
2
Câu nam khéo khéo nói của bà mối lại ta nhớ đến kinh thực sự giỏi nói, thanh mai trúc mã của ta, Thẩm Dịch.
Nuôi hắn khổ học ba năm, quả thực là tai ta đủ hành .
Ta dậy sớm thức khuya, buôn bán, thêu, thậm chí mở quán bán hoành thánh, mỗi đồng bạc đều thấm mồ hôi.
hắn? Ngoài việc chỉ đọc sách thì là chĩa mũi vào chuyện của ta:
“Giang Nguyện, giọng rao này quá tầm thường, lọt vào tai sĩ là thấp thanh danh.”
“Nhân hoành thánh mặn quá, nước dùng lại nhạt, miệng quý nhân kinh kén , ngươi thế này không ổn.”
“Bán vải? Nữ lộ ngoài phố rốt cuộc không hay, chi bằng nhà nữ công, chờ ta…”
Hắn và đám bạn cùng loại, ngẩng cao đầu như thể sinh ra để trị quốc bình thiên , duy chỉ không hiểu nhân tình thế thái.
Ta nhẫn nhịn, chỉ nghĩ hắn đọc sách đến ngây ngốc, lòng tình nghĩa mà gắng gượng.
đến đêm trước ngày yết bảng vàng.
Ta ôm túi tiền lẻ kiếm được, định mua hắn ít mực tốt, lại ngoài gian nhã của tửu lâu, nghe rõ từng lời hắn và bằng hữu nói chuyện.
“Thẩm , vị hôn thê của cả ngày dính mùi tiền bạc, sau này đỗ đạt quan, hóa trò cười ?”
“Đúng thế, quê mùa nhỏ mọn, lên không nổi bàn.”
“Thẩm là rồng loài người, ghép với người thế này, thật ủy khuất…”
Tim ta từng chìm xuống, tay nắm túi tiền lạnh buốt.
Bên lặng vài giây, rồi ta nghe Thẩm Dịch với giọng ý thấp, pha bất đắc dĩ nhưng lại ẩn ẩn đồng tình:
“Nàng không dễ dàng gì. Chỉ là, rốt cuộc không lương duyên. Chờ ta công danh toại, tất sẽ sắp xếp ổn thỏa.”
“Sắp xếp ổn thỏa”?