Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9fAnKCZL1C
119
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
10
cảm tạ bà con từng cưu , ta quyết định góp tiền quê tu sửa lại từ đường mục nát.
A Thanh nhất quyết đòi cùng, nhưng nghĩ tiệm vải và trà lâu cần có người tin cậy trông coi, ta liền dỗ hắn ở lại.
“Ngoan, ta rồi ngay, chàng ở nhà trông ta núi vàng núi của chúng ta.”
Vừa trấn, ta đang chỉ huy thợ đo đạc nền đất.
Thì thấy một chiếc kiệu quan oai phong dừng trước cửa từ đường.
Màn kiệu vén lên, xuống là Thẩm Dịch, quê tế tổ.
Hắn mặc quan bào mới tinh, vẻ đắc ý hiện rõ.
Hắn , khóe môi nhếch lên một nụ cười khinh miệt:
“Giang , nàng bận rộn ngược xuôi, lo mấy tầm thường này?”
“Tiếc thay, dù nàng có kiếm núi vàng núi , tra lại gia phả, tên nàng mệnh cô sát, không phu không tử. Chỉ uổng công thôi.”
Lời ấy vừa cay độc vừa thâm hiểm.
Ta không giận, ngược lại cười, đối diện với ánh mắt hắn, đầy châm biếm: “Đại uy phong lẫm liệt, việc đầu tiên khi quê lại là lật gia phả xem hôn của ta?”
“Sao thế, bổng lộc của Trạng nguyên không đủ tiêu, muốn kiêm nghề bà mối, lo liệu cả đời của ta à?”
Sắc mặt Thẩm Dịch khựng lại, khí thế quan quyền gượng gạo giảm vài phần.
Hắn phất người lui xuống, tiến gần ta hai , cố ra vẻ dịu nhưng giữ bộ dạng kẻ bề trên.
“Ta biết trước đây là ta có lỗi với nàng.”
Ánh mắt hắn chớp liên hồi, không dám nhìn thẳng ta:
“Trăm lượng vàng ấy… là ta tình. Nhưng trong ta thật ra từng quên nàng.”
Ta nhướng mày, lạnh lùng nhìn hắn diễn kịch.
Hắn tưởng sự im lặng này là dấu hiệu ta mềm .
“Chỉ cần nàng chịu chốn quê mùa này, mấy buôn bán… cùng ta kinh! Ta sẽ lập tức cưới nàng thiếp!”
“ nàng tạm quản nội vụ trong phủ, đảm bảo cả đời cơm no áo ấm, phú vinh hoa!”
“Đồ hoang tưởng!”
Ta bật cười khinh bỉ, cắt ngang lời tỏ tình giả tạo đáng ghê tởm ấy.
Truyện đăng trên page Ô Mai Đào Muối
“Thẩm Dịch, cất bộ giả giả nghĩa của ngươi ! Ngươi tưởng ta là con ngốc năm xưa mặc ngươi lừa gạt sao? thiếp? Nội vụ? Vinh hoa phú ?”
Ánh mắt ta lạnh như băng, từng chữ rơi xuống sắc bén:
“Những thứ đó, bây giờ ta tự kiếm ! Hơn nữa kiếm đường đường , tiêu xài đường hoàng!”
“ theo ngươi? nhìn sắc mặt ngươi? Hít thở dưới mũi ngươi? món đồ trang trí ngươi tùy lúc vứt ? Giang ta rẻ mạt mức đó!”
Mặt Thẩm Dịch tái mét.
Hắn cố đè lửa giận, bám chút không cam mà hỏi: “Vậy rốt cuộc nàng muốn thế nào mới chịu tha thứ ta?”
Ta nhìn hắn, ánh mắt bình thản, một nét thương hại thấu suốt.
Thẩm Dịch, giờ ngươi hiểu, ta không cùng ngươi, không phải vì tha thứ.
Mà là ta buông từ lâu, chẳng có tha thứ hay không.
Bởi vì, ngươi vốn không đáng ta lãng phí thêm dù chỉ một chút cảm xúc.
“Ta ở lại đây, vì nơi này có người ta không thể rời, có những ngày tháng chân thực do ta gây dựng!”
“Người không thể rời?”
Thẩm Dịch bỗng cao vút, đầy vẻ khinh bỉ và ghen tức:
“Chẳng lẽ chỉ vì tên nói lắp đó? Giang , nàng điên rồi sao? Thà lấy một tên tàn phế nói lắp, cũng không chịu thiếp của ta?”
11
“Trong từ đường Giang gia ta, ai dám lớn tiếng ồn ào thế hả!”
Có lẽ bị chúng ta náo loạn, tộc trưởng chống gậy, mấy thiếu niên đỡ ra, thân hình run run.
Thẩm Dịch tưởng như nắm điểm yếu của ta, định thừa cơ ép thêm.
Nhưng lại bị gia không chút nể tình cắt ngang:
“Thẩm đại ! Quan uy của ngươi lớn thật đấy! Dám chạy trước từ đường tổ tông Giang gia ta, chỉ trỏ bàn luận hôn mệnh số của nữ tử Giang thị chúng ta sao?”
Thẩm Dịch thấy là tộc trưởng thì lập tức bày ra dáng vẻ cung kính.
“ gia bớt giận! Không phải tại hạ xen vào, mà là Giang mê muội không tỉnh, lại đem với một kẻ tàn tật câm không nói ! Chỉ e hỏng huyết mạch…”
Hắn biết các trưởng trong tộc coi trọng việc nối dõi, chắc gia sẽ trách ta suy nghĩ nông nổi.
Nào ngờ, gia mở cuốn sổ trên , ngón đập mạnh vào khoản quyên góp to nhất:
“Giang ! Quyên năm trăm lượng! Trùng tu từ đường, tạc lại tượng vàng, ban phúc toàn tộc!”
ông vang dội, rồi ngón chuyển hướng, theo ý châm biếm rõ rệt chỉ vào Thẩm Dịch:
“Thế đại danh của Thẩm Trạng nguyên ngươi? Ngươi từng góp từ đường tổ tông Giang gia ta một viên ngói, một đồng tiền nào ?!”
“Phụt…”