Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/AUjrty3sB1
119
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Bọn tiểu nhị nhìn nhau, ngơ ngác.
Ta giơ cuộn vải tay:
“ hôm nay, chúng ta bán ‘vải mặt khác màu’!
Mặt chính là lam chàm trầm ổn, mặt trái là vàng ngỗng tươi sáng, tấm vải mặc kiểu, ngày đêm đều hợp!
Nhớ kỹ, ngày đầu xuất mười tấm, ai trả giá cao thì , phải đặt cọc trước!”
Tin vừa lan ra, cả thành xôn xao. Mới lạ! Hiếu kỳ!
Nhưng cũng kéo theo tiếng nhạo thẳng thừng:
“Làm màu! Miếng vải rách lộn mặt lại mà đòi bán giá cao?”
“ cô nương này chẳng phải bị tên lắp kia làm ngốc rồi sao? Toàn bày trò!”
“Đợi xem, ngày là đóng !”
Ta giả điếc, xoay người giao luôn bài toán A Thanh.
“A Thanh, tính kỹ ta! Chi phí nhuộm, giá mới, phải đảm bảo mỗi tấm lãi gấp ! Còn nữa, nghĩ cách để người ta mua nhiều!”
Dạo gần đây, ta theo A Thanh ra chợ, phát hiện hắn rất khiếu tính toán.
Dưới tay hắn, tính sống dậy.
Hắn chẳng cần giở sổ nợ dày cộp, những con số phức tạp dường sẵn trật tự đầu hắn.
Ta vừa đưa qua chi phí mới xưởng nhuộm, bên kia tiếng tính dừng lại.
Những ngón tay thon dài nhanh chóng viết mấy con số, đẩy qua ta.
Rồi hắn tiếp tục viết thêm mấy dòng:
“ tấm trở , giảm phần.”
“ năm tấm trở , giảm phần.”
“Mười tấm, tặng thêm bó thêu cùng màu.”
Chiết khấu bậc thang! Rõ ràng, dứt khoát!
Dùng khuyến mãi kích thích mua nhiều, lãi ít bán nhiều, lại nhanh chóng dọn sạch kho!
ta sáng rực, kìm nâng gương mặt tuấn tú A Thanh :
“Cứ thế mà làm!”
Hắn đỏ bừng, cúi đầu mím môi.
Ngày mở , mười tấm vải mặt khác màu bị đám phụ nhân nghe tin ùa tới cướp sạch.
Ngày thứ , người xem còn đông hơn.
Đến ngày thứ , trước xếp dài!
Những thương nhân từng mỉa cũng ngồi yên, vươn cổ nhìn sang, dần thay khinh thường bằng ngờ vực.
Ta nhìn tính dưới tay A Thanh lại nhảy nhót rộn ràng, kìm ghé sát tai hắn, khẽ nói:
“Nghe ? Ngoài kia chửi, tiếng tính nhà mình vang!”
Truyện đăng trên page Ô Đào Muối
Ngón tay hắn gảy tính nhanh hơn nữa, tiếng “tách tách” giòn giã át hẳn những lời mỉa chua chát ngoài kia.
A Thanh, ngươi đúng là phúc tinh ta.
Phương pháp nhuộm vải mặt này, vốn là ta nghĩ ra thời buôn vải ở kinh thành.
Khi ấy ta bông đùa nói với , nhưng hắn biết chế giễu ta viển vông.
Giờ mới thấy, hắn mới là kẻ hẹp.
Khi vải ngày ăn nên làm ra, ta lại ra tay mua tửu lâu sầm uất ở biên thành, vì để đến nơi ấy hội tụ thương khách bốn phương, tin tức nhanh nhạy.
Hôm ấy, ta đang đi kiểm tra sản nghiệp mới… thì chạm mặt người ta chẳng hề muốn gặp.
8
, thanh trúc mã, Trạng nguyên oai phong năm nào.
Hắn ngẩng đầu thấy ta, thoáng sững lại, rồi nở nụ mỉa quen thuộc:
“ Nguyện? Cầm trăm lượng vàng ta ban năm xưa, mà cũng học đòi đến chốn tiêu vàng khoe sang?”
Chữ “ban” hắn nhấn thật nặng, thể trăm lượng ấy là ân huệ trời ban.
Ta chưa kịp đáp, tiểu thư tri phủ đi cùng hắn reo :
“ lão bản đâu tới để tiêu khiển, nàng là chủ tửu lâu này đấy! Bộ thủy vân đoạn ta mặc đây, chính là vải mới ra gia, tấm cầu!”
Giọng nàng đầy ngưỡng mộ.
Nụ lập tức đông cứng, ánh thoáng qua nét bối rối, chịu.
Ta lạnh lòng, ngoài mặt bảo tiểu nhị:
“Đem loại Vân Vụ Xuân hảo hạng nhất quán ra mời khách quý.”
Thân phận lão bản, chẳng cần giải thích thêm.
Sắc mặt coi vừa nuốt phải ruồi.
Ta chẳng buồn để ý, coi gió thoảng.
Sau đó, ta đang ngồi nhã gian xem sổ sách, bỗng bị đẩy mạnh.
xông vào, đóng sập sau lưng, trên mặt là vẻ thương tiếc giả tạo.
“ Nguyện! Ngươi lại sa đọa đến mức giao du với con buôn, điều hành thứ nghề thấp kém này! Dù tính kêu vang, mùi đồng tiền vẫn chẳng bao giờ bước nơi tao nhã!”
“Nghe ta khuyên, sớm dừng tay, tìm nam nhân thật thà mà gả mới là chính đạo.Nếu , suốt ngày lộ mặt ngoài đường, tinh thông tính toán… tương lai e chẳng ai dám lấy…”