Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/9fAnKCZL1C

119

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

3

“Không… không … ta… … không tốt…”

Ta nghiêm mặt:

“Sao không ? Ăn uống ở nhà ta bấy lâu, thật tưởng mình là thiếu gia sao?”

“Việc nhỏ này thoái thác, chẳng lẽ muốn ta nuôi đời, cái bình vôi ăn không ngồi à?”

Hai “bình vôi” đập mạnh vào hắn.

Hắn ngẩng đầu ta, nước mắt lập lòe nơi khóe mắt.

Hàm cắn chặt, vai gầy run run chú chó bị chủ bỏ rơi bị mắng, thật đáng thương.

Ta ngoảnh đi, cố ngơ, vài đi ngang thấy vậy liền tiếng:

“Giang nha đầu, không ! A Thanh chăm chỉ, giúp dọn trong ngoài sạch sẽ mà!”

“Đúng đó, ta chỉ ngại thôi, là bắt nạt hiền !”

Ta hừ nhẹ, không để ý, chỉ chằm chằm A Thanh:

“Đi không? Không đi thì tối khỏi ăn cơm!”

Hắn run , đôi mắt đỏ hoe đẫm lệ, giọng nghèn nghẹn mà kiên quyết thốt một :

“… Đi.”

là, ta nửa đẩy nửa kéo, áp hắn vào thư viện.

Hai ngày đầu đúng là gà bay chó sủa.

Một đám nhóc sợ một tử lắp, mặt là đỏ tía tai? 

Chúng cười khúc khích, mặt xấu, ném giấy vo vào hắn.

Hắn đỏ mặt, mắt long lanh, cắn răng không bỏ chạy.

Dần dần, tình hình đổi .

A Thanh tuy ít lời, hắn viết đẹp kinh ngạc, tranh vẽ sống động.

Tính hắn hiền, trẻ quậy đâu không giận, chỉ yên lặng bằng đôi mắt trong veo cho khi chúng chột dạ.

Hắn chấm bài rất cẩn thận, dù nét xiêu vẹo tìm tiến bộ để vụng về khen ngợi.

Tiếng cười trêu chọc dần biến mất, thay vào đó là lũ trẻ tò mò vây quanh xem hắn viết , vẽ tranh.

ngày thứ năm, thứ sáu, đã đứa chủ động mang giấy tập viết tới, lí nhí hỏi:

tử… con viết… đúng chưa?”

Hắn cong mắt cười, gật đầu mạnh, chỉ vào nét bút đó, kết lời khen chậm rãi rõ ràng:

“Chỗ… này… đẹp!”

Mười ngày trôi qua nhanh chóng.

Hôm cuối, khi tan học, mấy đứa nghịch ngợm nhất bịn rịn, quây quanh gọi “ tử”.

Ta đúng giờ để đón, hắn bước với nhẹ nhõm và ấm áp trên mặt, lòng ta mừng thay.

“A Thanh, mau đi! Tìm lão tử lấy mười lượng bạc của !”

Hắn gật đầu, vào trong một lát, trở , cầm túi vải thô nặng trĩu, mặt chẳng biểu cảm .

Truyện đăng trên page Ô Mai Đào Muối

Ta nhận lấy, vừa chạm đã thấy không ổn.

Mở xem nửa túi là táo khô tóp, mấy miếng thịt xông khói đen sì, và một gói hàng rừng chẳng biết tên.

Chẳng thấy bóng dáng bạc đâu !

5

A Thanh cúi đầu, một con thú nhỏ phạm lỗi đang chờ bị trừng phạt.

“Xin… xin lỗi… không… không kiếm tiền… nương tử đừng… giận…”

Hắn len lén ngẩng mắt sắc mặt ta, trên hàng mi dài vẫn vương ẩm ướt chưa khô.

“Ta… ta thể đi… nơi … kiếm tiền…”

Ta nghiêng đầu, cố tình ghé sát hắn: “Ồ? Nơi ? Ví dụ …?”

Sắc đỏ lập tức lan má A Thanh. Hắn rõ ràng đã hiểu hàm ý chưa hết của ta.

Ta tưởng hắn sẽ lùi bước.

hắn đã hạ quyết tâm đó.

“Chỉ cần… nàng muốn… ta… cái thể .”

Câu ấy một cục than hồng, tim ta run một nhịp.

Hắn quá đơn thuần, đơn thuần mức không hiểu sức nặng của câu này, không hiểu rằng gương mặt kia và sự ngoan ngoãn ấy, rơi vào mắt sẽ là cám dỗ và nguy hiểm .

Hắn chỉ vụng về, không hề giữ , muốn dâng cho ta tất những hắn .

Thậm chí là chính hắn, đặt vào ta.

Ta không nhịn nữa, đưa khẽ véo gò má nóng hổi của hắn. Mọi ý định trêu chọc đều hóa thành đám mây mềm nhất trong lòng.

“Ngốc à, ta không cần đi nơi .”

bây giờ… đã rất tốt .”

Ta kéo hắn , túi đặc sản nặng trĩu treo trên cổ hắn.

“Đi thôi, chúng ta đi cảm ơn lão tử.”

Lão tử gặp chúng ta, đặc biệt khi thấy A Thanh, thì cảm kích vô cùng.

A Thanh nháy mắt hiệu, đang nghĩ cách đòi tiền công.

Ta cười, vài câu khách sáo kéo hắn khỏi học đường.

Vừa rẽ qua góc tường, mấy đứa nhóc hay thò đầu hóng chuyện lập tức vây , nhao nhao :

“Giang tỷ! Thịt khô tử cho ngon không?”

Tùy chỉnh
Danh sách chương