Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9fAnKCZL1C
119
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Hắn dẫn ta tìm kho báu truyền thuyết gia.
Khi cánh cửa kho nặng nề mở ra, núi biển bạc phản chiếu thứ sáng khiến ta nghẹt thở, ta còn một ý nghĩ:
Lạy trời! Kiếp trước ta nhất định là Bồ Tát cứu khổ cứu nạn!
Nếu không thì sao có thể tùy tay nhặt một Văn Cảnh đẹp nghiêng nước nghiêng thành, tài hoa hơn , còn mang theo kho bạc châu báu thế này?
Có tài sản khổng lồ, ta ở biên thành và các thị trấn lân cận mở rộng trường học, y viện, ban ơn cho dân.
Đồng thời, hợp nhất tiệm vải, lâu, đoàn thương dưới danh nghĩa ta, rồi liên kết với nhiều tiểu thương bị các đại thương hội ép giá để Liên minh Thương hội Biên mậu.
Tất nhiên, dù bận rộn thế nào, ta cũng không quên chuyện đại sự đời .
Vào một ngày xuân nắng đẹp, ta và A Thanh thành thân.
Hôn lễ vô long trọng, lụa đỏ trải từ tân phủ tới tận từ đường tổ tiên.
Dân biên thành cảm kích việc ta xây trường mở đường, gần như thành đổ ra chật kín đường.
A Thanh mặc hỷ phục đỏ rực, dáng đứng thẳng tắp như tùng, dung nhan tuấn mỹ càng thêm rạng rỡ dưới sắc đỏ vui mừng.
Chàng nắm tay ta, bước đi dải lụa đỏ , mỗi bước đều vững chãi.
Lúc bái đường, chàng nghiêng nhìn ta, là thứ tình cảm đậm sâu không thể hóa giải sự mãn nguyện tràn đầy.
Tiếng pháo rền vang, trống chiêng rộn rã, chúc phúc bà con gần như lật tung nóc nhà.
Khoảnh khắc hạnh phúc ấy, nồng nàn như rượu quý ủ trăm năm.
Nhưng sau khi thành thân, A Thanh như biến thành khác, bản hoàn toàn giải phóng.
15
Tối hôm đó, ta đang cúi bàn thư phòng, rà soát đối chiếu hàng hóa, mải mê đến mức không nhận ra A Thanh đã vào từ lúc nào.
“Nương tử… uống… …”
Hắn bưng một chén đưa tới, giọng dịu dàng.
“Ừ, để đó đi.”
Ta chẳng ngẩng .
Truyện đăng page Ô Mai Đào Muối
dứt, nghe “choang” một tiếng, chén không lệch một li, đổ thẳng sách trước mặt ta!
Mực viết tức bị làn nâu thấm loang, nhòe một mảng lớn!
Ta kinh hãi ngẩng , bắt gặp đôi đầy vô tội và ấm ức A Thanh, như muốn nói: là cái chén tự ngã, chẳng liên quan gì đến ta.
Ta sao không hiểu chứ?
Tiểu tổ tông này là đang khó chịu vì ta mải nhìn sách mà lạnh nhạt với hắn!
Từ khi thành thân, hắn hận không thể biến thành món đồ đeo ta, xa ta một khắc thôi cũng như chịu nỗi ủy khuất to lớn.
bất đắc dĩ , ta đặt bút xuống, vươn tay về phía hắn:
“ đây.”
A Thanh tức như đặc xá, ngoan ngoãn dịch tới, quen thuộc chui vào lòng ta, áp mặt vào cổ ta mà cọ cọ, giống hệt một con mèo lớn làm nũng.
“Chai giấm nhỏ kiêm cục keo nhỏ.” Ta xoa mái tóc mềm hắn, ý thở .
Giọng hắn vang : “… đẹp… hơn… ta… sao?”
Ta bật , nâng mặt hắn , hôn chụt một cái thật kêu đôi môi đang mím kia:
“ sách là vật c.h.ế.t, làm sao đẹp bằng một phần vạn nhà ta A Thanh.”
tức lan ra hắn, nhưng dường như vẫn chưa thỏa mãn. Hắn như ảo thuật rút ra một chiếc hộp gỗ, nhét vào tay ta.
Ta nghi hoặc mở ra, bên là năm hạt bằng tròn trịa, sáng óng, từng hạt đều mài bóng vô tinh xảo, dưới nến tỏa ra sáng lấp lánh.
Hắn nhặt một hạt, vào chuỗi hạt gỗ mộc mạc ta thường đeo tay, ấp úng nhìn ta với vô nghiêm túc:
“Hạt… … không sợ… lửa đốt… chảy…”
Trái tim ta tức đầy ắp bởi tỏ tình vụng về nhưng quý giá ấy. Ta mỉm lấy năm hạt ra, tháo chuỗi hạt gỗ cổ tay, tỉ mỉ xâu vào.
Ta khẽ lắc cổ tay, hạt va vào nhau vang tiếng trẻo dễ nghe, tình trêu hắn:
“Thế lãi đâu? năm hạt mà muốn trói ta đời? Món này cũng khéo quá rồi đấy?”
A Thanh bỗng chốc trở nên sâu thẳm, hắn đột ngột cúi , đôi môi ấm áp khẽ ngậm lấy ngón tay ta.
hắn là ngọn lửa nóng rực sự chiếm hữu chẳng hề che giấu, giọng nói mơ hồ tan vào nụ hôn bất ngờ rơi xuống:
“Lãi… mỗi… đêm… …”
Chữ “” chưa kịp thoát ra khỏi môi, đã tan biến hoàn toàn giữa đôi môi quấn quýt.
Hạt khẽ rung, đời này vẫn còn .
là… hình như A Thanh ta, đã bắt học hư rồi.
– Hoàn văn –
.