Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9fAnKCZL1C
119
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Không biết ai trong đám đông bật trước, rồi như mồi lửa bén dây, tiếng kìm nén vang lên rộ ràng.
Khuôn mặt Thẩm Dịch vừa nãy đầy uy thế, chớp đỏ tím như gan lợn.
Lão gia không thèm nhìn hắn nữa, quay sang ta, giọng hòa hoãn hơn nhiều:
“A Nguyện, việc làm tộc mọi người đều rõ. Chuyện hôn nhân của , tự quyết định! Từ đường tổ tông chỉ nhận hiếu tâm thiện hạnh, không nhận mấy cái mũ quan rỗng tuếch kia!”
Câu nói ấy chẳng khác nào cái tát giáng thẳng vào mặt Thẩm Dịch trước bao người.
Hắn không thể lại thêm, trong tiếng càng lúc càng lớn, vội vàng bỏ chạy.
Đêm xuống, tiếng ồn ào tan dần.
Ta trở về nhà cũ, chuẩn thu dọn nghỉ ngơi.
Vừa đẩy cửa viện, ta bóng người ngồi xổm nơi góc tường tối, trước mặt đốt đống nhỏ giấy vàng mã.
Miệng hắn lẩm bẩm, giọng khàn khàn, vội vã.
Tim ta chợt thắt lại chẳng lẽ Thẩm Dịch không cam lòng, phái người đến ám hại?
Ta tiện tay cầm cây gậy củi bên cửa, nín thở, nhẹ nhàng tiến lại gần.
Đúng lúc định hạ xuống, bóng người kia như nhận ra, bất ngờ quay !
Là A Thanh!
Rõ ràng hắn cũng ta dọa sợ, trong tay cầm mấy tờ giấy vàng chưa đốt, là ta thì lúng túng định giấu, lại làm rơi vãi khắp đất.
Lúc ấy ta mới rõ, hắn vừa nãy niệm không phải bùa chú cả.
Mà là: “Mạng sát… quỷ… lấy … xa… đừng quấn… nương tử nhà ta…”
Ta kinh ngạc đến mức không nói được .
“ đang làm đây? Đốt giấy ai? Cái mà mạng sát quỷ?!”
A Thanh ta hỏi, như thú nhỏ uất ức, nghẹn ngào lao vào ôm ta:
“Hắn… hắn nguyền … mạng sát… ta sợ… sợ mấy thứ… không tốt ấy… thật… thật bám …”
Hắn ngẩng mặt, đôi ngấn lệ nhìn ta, đầy sợ hãi lo lắng:
“Ta… ta đốt ít … cầu… cầu chúng … đừng hại nương tử…”
Tim ta lập tức mềm nhũn, vừa chua xót vừa ấm áp.
Thì ra hắn câu “mạng sát” độc địa kia của Thẩm Dịch, lại tin là thật!
Rồi mình đây, đốt giấy hối lộ quỷ thần, chỉ mong chúng đừng ta?
“Đồ ngốc A Thanh!”
Ta vừa thương vừa buồn , đưa tay lau nước hắn.
“Đó là hắn bịa đặt để chọc tức ta! cũng tin à? Trên đời làm có quỷ…”
“Ta… ta nhớ nàng!” A Thanh bỗng ngắt lời, siết ôm ta như sợ ta biến mất.
“Nương tử bảo ta… lại trong thành… nhưng ta… ta ngồi không yên… ta nhớ… nhìn nàng…”
Ta luôn nghĩ A Thanh rất ngoan nhưng không ngờ hắn lại lén ta ra khỏi thành, góc tường lén.
Ta tình nghiêm mặt:
“Ồ? Nhớ ta? Thế sao lúc ta với Thẩm Dịch cãi nhau từ đường, lại không ra?”
vậy, hắn cúi , giọng nhỏ hẳn, mang lo lắng tủi rõ rệt:
“Ta… ta … hắn nói… nàng hắn về kinh… làm… làm quý thiếp…”
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
Bất chợt hắn ngẩng , ánh dán vào ta, đầy gấp gáp:
“Ta sợ… lỡ… nàng thật sự với hắn… ta… ta không biết… có nên ngăn… sợ… ngăn rồi… nàng sẽ giận ta…”
Thì ra là vậy!
Tên ngốc này!
Hắn không phải không tranh, mà là sợ tranh giành sẽ làm ta không vui, sẽ mất ta!
Mọi sự tranh đoạt của hắn, đều cẩn thận đặt ý của ta lên trước hết dù bản tủi sợ hãi đến mức nào, cũng chỉ dám đốt giấy để bảo vệ ta.
“Ngốc hết chỗ nói!”
Ta không kìm được nữa, kéo hắn vào lòng, ôm lấy thể đang run nhẹ ấy.
Trên người hắn vương hơi sương đêm mùi khói giấy vàng mới đốt.
Ta kề sát tai hắn, vừa vừa kiên quyết nói:
“Lần sau mấy lời như vậy, đừng đốt giấy nữa.”
“Xông thẳng ra!”
“Dùng bàn tính của ,”
“Đập thật mạnh,”
“Vào mặt hắn!”
“Nói hắn biết!”
“Giang Nguyện là nương tử của ta! Ai dám cướp, ta bẻ xương hắn làm bàn tính!”
“Nhớ chưa?”
Người trong lòng khẽ run, rồi ôm ta hơn, vùi mặt sâu vào cổ ta, gật thật mạnh.
Gió đêm thổi qua, cuốn bay tàn tro giấy sót trên đất.
Như thể tất cả “mạng sát” hay “vận xui” đó, thật sự A Thanh dùng cách vụng về nhưng chân thành nhất, đốt sạch sẽ.
12
Sau khi việc tu sửa từ đường hoàn tất, ta A Thanh vừa trở về phủ trong thành.
Cửa viện đám nha dịch thô bạo xông vào, dẫn chính là Thẩm Dịch!
Ánh Thẩm Dịch lập tức khóa vào A Thanh phía sau ta, giọng quát nghiêm khắc:
“Giang Nguyện! dụ dỗ cháu họ gia là Văn Cảnh, giam giữ làm nô, sai khiến tùy ý! Người nhà của khổ chủ tố cáo lên bản quan! ta quản thúc, Văn Cảnh thì mang !”
Ta khẽ nhíu mày A Thanh, người năm xưa ta gặp trong tình cảnh đầy thương tích, thoi thóp hấp hối, vậy mà lại có người ư?