Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/3LGhN4B1LW

302

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

2

8

Mỗi Nghiễn Sinh đi xa trở , đều mang lễ vật cho các huynh muội trong .

Ta cũng có phần.

Mà lễ vật ta nhận, hoặc là giá trị xa xỉ, hoặc là mới lạ thú vị, hoặc chính là thứ ta yêu thích khao khát.

Kho riêng ta hiện nay, mười phần chín phần đều do hắn tặng trong năm năm qua.

Hắn thật sự coi ta muội muội mà cưng chiều.

Ta thấy vô cùng hạnh phúc.

Mẫu thân ta cũng sinh một mình ta.

Cho khi Nghiễn Sinh nói sẽ chọn cho ta một vị hôn phu, ta hoàn toàn tin tưởng, vô cùng kích hắn.

9

Hắn thiên việc chọn trong số các thư sinh chuẩn bị khoa cử.

Một là để đặt cược vào tương lai khoa bảng phương.

Hai là loại người ấy, nếu được nâng đỡ, cũng sẽ xử tốt ta hơn.

Trước đó đã xem qua hai người.

Một kẻ mặt quá dài, giống hệt mặt ngựa, ta lo con cái sau cũng , ta sẽ chẳng thể nảy sinh tình mẫu tử.

Một kẻ răng hô, ta sợ nhìn cảnh hắn ăn cơm sẽ chẳng nuốt nổi.

Sau khi nghe ta càu nhàu chê bai, Nghiễn Sinh dịu dàng xoa ta: “Muội muội quả nhiên là ưa đẹp. Vậy chẳng người ca ca đây, muội sẽ rất thích ?”

Ta lúc ấy ngẩn ngơ đáp: “Vậy đến Nam Phong Quán mà tìm rồi.”

10

, thư sinh mà Nghiễn Sinh chọn cho ta, dáng vẻ thanh tú, nói năng có lễ, trên mặt mang vài phần ý .

Ta hắn có ấn tượng không tệ.

Ngoài nhìn tướng mạo, thật sự chẳng gì khác để xem.

Vậy ta qua loa cho xong, rồi trở .

Đi ngang qua hành lang vườn hoa, nhìn trong gió thu tiêu điều, lòng ta ngập tràn không nỡ, bởi rốt cuộc ta cũng rời xa nơi .

Mẫu thân ta ở đây, ta càng thêm lo lắng.

thay, Nghiễn Sinh sẽ xử tử tế các thiếp phụ thân.

11

Ta trở , cầm kim áo cho Nghiễn Sinh.

Đó là thứ hắn muốn.

trước hắn mang cho ta một bộ trang sức nạm hồng ngọc.

Quá mức quý giá.

Ta không tiện nhận.

Hắn nói: “Muội muội không cần khách khí, quà cáp là tấm lòng. Nếu muội muội khéo tay, chịu cho ta một bộ y phục quà đáp lễ, ta cũng vui mừng rồi.”

Bởi hắn xử ta quá tốt.

ta thường vài túi hương, miếng lót gối cho hắn.

áo chưa từng bao giờ.

Chủ yếu là ta chưa từng áo cho nam nhân.

12

Ta ngồi dưới gốc cây quế trong tiểu viện mà khâu áo.

Nếu mai ta thành thân, chẳng mong giàu sang phú quý .

cần có một tiểu viện nơi ta ở là đủ.

Không rõ thư sinh kia gia cảnh nào.

Tuy ta là tiểu thư , nhưng từ nhỏ cũng chẳng được bao nhiêu ngày tháng phú quý.

Vẫn sống dưới tay người khác, nhìn sắc mặt mà , muốn tiền ngửa tay xin.

Cho ta hiểu rõ tầm quan trọng tiền bạc.

Nghiễn Sinh đã hứa, sẽ cho ta một phần hồi môn phong hậu…

13

lúc ta suy , trên bỗng truyền đến một giọng nam ôn nhu dễ nghe: “Muội muội, gì vậy?”

Ngẩng lên, ta liền thấy gương mặt tuấn mỹ Nghiễn Sinh.

Hắn dung mạo cũng tốt, học vấn cũng tốt, gia cũng tốt.

Ông Trời quả thực ưu ái hắn.

Ta vội đứng dậy: “Ca ca.”

Hắn kéo ta ngồi xuống, nhìn giỏ kim : “Đây là cho ta ?”

Ta gật : “Vâng.”

Hắn , hỏi: “Hôm nay người kia nào?”

Mặt ta đỏ bừng: “Ca ca chủ là được.”

Hắn im lặng hồi lâu.

Ta ngẩng nhìn, bắt gặp ánh mắt hắn lạnh lẽo nhìn chằm chằm ta.

Đúng vậy, lạnh lẽo.

Ánh mắt hàn đàm.

Tim ta chấn động, muốn nhìn kỹ.

Kết quả hắn nở nụ ôn hòa: “Rất tốt, muội muội thông rồi là được.”

14

Nói rồi, hắn xoa ta, khẽ thở dài: “Muội muội đã lớn, có thể xuất giá rồi.”

“Năm đó ta nhà, thấy muội, , cô nương nhỏ nhắn xinh đẹp là con gái nhà ai mà đến ta. ra đúng là người trong nhà ta.”

Ta nhớ năm ấy hắn trở , thực ra ta từng gặp hắn nhiều .

Nhưng đều trong đám đông, giữa một nhóm huynh muội.

Hắn không thấy ta.

có ta nhìn thấy hắn.

hắn mới tưởng năm ta mười ba tuổi, đến cầu cứu hắn, mới là chúng ta gặp mặt.

15

Ánh mắt hắn nhìn ta, có sự thưởng thức, có cả niềm vui mừng.

Ta có chút ngượng ngùng.

Người ta thường nói ca ca phụ thân.

Hắn xử ta thực sự tốt, hơn cả phụ thân.

Hắn chắc hẳn thấy mình đã nuôi ta khôn lớn?

Chúng ta trò chuyện , giác rất thân cận.

“Muội muội, nhất định lấy chồng ?”

Hắn hỏi ta.

16

“Mọi người đều thành thân, ta không lấy chồng, chẳng rất kỳ quái ?”

“Muội để ý người khác nào? Muội không lấy chồng, cứ ở mãi , ca ca sẽ cho muội một cuộc sống thật tốt.”

Ta ngẫm lời hắn.

Nhưng lập tức lắc : “Không muốn.”

Trong khoảnh khắc, ta thấy sắc mặt hắn chợt sa sầm.

Nhưng rồi thấy dường là ảo giác.

Hắn , khẽ gõ vào mũi ta: “Đúng là nuôi chẳng thân mà.”

17

Hắn hỏi: “Vì ? Thành thân có gì hay, lỡ phu quân xử tệ muội ?”

Ta suy rồi đáp: “Có ca ca chống lưng cho ta. Hơn nữa, chuyện ai cũng , nếu ta không , trong lòng sẽ thấy bất an.”

“Hơn nữa, ta tin rằng mình có thể sống tốt. Ca ca không cần lo lắng.”

Hắn gật : “Muội muội kỹ rồi được. Thành thân cũng tốt.”

Hắn nhìn quanh tiểu viện ta, hỏi: “Muội muội thích viện chứ?”

Tùy chỉnh
Danh sách chương