Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
119
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Còn ta mình chẳng khác chuột chạy qua đường, ai ai cũng muốn đánh chết.
Trong mối quan hệ này, hắn tận hưởng trọn vẹn niềm vui và hạnh phúc.
Còn ta, đau khổ, lo lắng và sợ hãi đã sớm khiến ta mệt mỏi rã , chẳng còn tâm trí mà suy nghĩ xem tình cảm giữa ta có thật sự thay đổi hay không.
48
Ngày ta đi, bầu trời kinh thành mờ mịt sương.
đông đã cận kề.
Mọi người đều khoác áo bông.
Ta đến xe hành, mua một cỗ xe ngựa.
Trên xe có thanh trường kiếm ta mang từ tiểu viện.
Trang viên nằm quanh kinh thành.
Đi ngựa mất hai canh .
May thay, dọc đường không có gì nguy hiểm.
Khi đến nơi, v.ú nuôi vô cùng ngạc nhiên.
Ta không giải thích , chỉ đi một vòng quanh, trang viên quản lý ổn thỏa an phần .
Vú nuôi lập gia đình, có một trai một gái.
Sau đó, con trai mất sớm, con gái bị bán đi, chẳng bao tìm lại .
Bà cũng cắt đứt liên lạc với chồng.
Dù vậy, ta vẫn không yên tâm.
Bởi lũ hạ nhân thường hai mặt.
Trước sau chẳng bao đồng nhất.
Huống hồ, Từ Sinh đã dạy ta một bài học quá đắt giá.
ta ai cũng sinh cảnh giác.
49
v.ú nuôi không hề có ý khác, ta dần thở phào.
Ta bịa chuyện rằng ta đã xuất giá, phu quân đối xử tệ bạc, sau đó rơi xuống vực mà chết.
Rồi ta nói ta sẽ thuận sai lầm, không quay về phủ hầu nữa.
Thế là ta ở lại trang viên.
Cuộc thôn dã cũng chẳng tệ.
Vú nuôi tự mình trồng hai mẫu đất.
Ta bà đồng giúp việc.
Chủ yếu trồng thảo.
đông phương Bắc chính là ăn thảo.
Ngoài , còn gieo ít lúa mì.
Việc nặng thuê tá điền làm, mỗi người một ngày trả công bằng một cân rưỡi thịt heo.
50
thảo trữ đầy hầm.
Vú nuôi còn muối chua.
Ớt đỏ phủ lên thảo, chum chum muối đầy.
Ban đầu ta chẳng mấy hứng thú, ăn muối bà lại ăn ngon!
Rồi ta béo lên lúc không hay.
Đến đông, v.ú nuôi may áo bông ta.
Khi khỏi Từ Sinh, ta chỉ mang bạc.
Những thứ khác chẳng mang gì.
Dù có tiếc, cũng đành chịu.
Mang quá chẳng an toàn, lại chẳng thể đem bán.
Vú nuôi đo ni áo ta, rồi bỗng chau mày vòng eo ta.
Ta hỏi: “Sao vậy?”
Bà nói: “Tiểu thư, có phải cô đã mang thai rồi không?”
51
Ta đã mang thai, hơn năm tháng rồi.
khỏi nơi ấy, cũng gần ba tháng.
Ta ngẩn ngơ sờ bụng, xuất thần.
Không ngờ ta lại có thai.
Khi tay ta khẽ chạm, đá ta một cái.
Nước mắt lập tức dâng đầy hốc mắt.
Ta cảm nhận niềm vui sướng và kinh ngạc sự .
Có một con, hẳn là chuyện đẹp đẽ.
52
Đúng lúc đông.
Vú nuôi thích bày biện cơm nóng canh thơm.
Ngày thường ta cùng nhau may áo .
Vú nuôi đôi khi thở dài, nói không biết con gái bà thế .
Thực cả hai ta đều hiểu, e rằng con gái bà đã mất.
Khi ấy Hầu gia sai người tra xét, là do nương ta cầu xin.
không tìm .
Mà kẻ buôn người kia chẳng phải hạng tốt lành, trẻ đã c.h.ế.t trong tay hắn.
53
Đôi khi ta nhớ đến nương.
Đôi khi ta nhớ đến Trì Sinh.
Trì Sinh là người đối xử với ta tốt nhất.
Nương ta cũng thương ta.
năng lực bà có hạn.
Bà không thể lo lắng chu toàn ta.
Bản thân bà còn khó giữ.
xa Trì Sinh, ta có thể nhớ hắn.
xa hắn, ta có thể suy nghĩ, có lẽ ta cũng động .
Vậy nên ta càng trân trọng trẻ trong bụng.
54
Mười tháng mang thai, đến tháng Năm năm sau, ta sinh một gái.
trông xấu.
ta vô cùng yêu thương .
Vừa , ta tan chảy.
Nghe tiếng khóc , ta lập tức rơi lệ.
Dù đau đớn thế , chỉ cần nghe tiếng khóc ấy, cũng xứng đáng.
Khi con gái dần lớn, nét mặt thay đổi, trở nên vô cùng đáng yêu.
Sữa ta không đủ, phải nhờ vợ một tá điền bú.
Cuộc ta trên trang trại trôi qua bình lặng.
55
Khi con gái tròn một tuổi, đã biết gọi ta là nương.
Ta lại nhớ đến nương ta.
Bà chỉ có mỗi ta là con gái, nghe tin ta chết, hẳn đau khôn xiết.
Có con gái rồi, ta hiểu, con gái chính là mạng người làm mẹ.
Ta bàn với v.ú nuôi, bảo bà về trước.
Nói với nương ta rằng ta vẫn bình an.
không để người trong Hầu phủ biết ta còn .
56
Vú nuôi nhanh chóng trở lại.
Bà nói nương ta đã tiều tụy đi .
ta vừa nói chuyện, vừa con loạng choạng tập đi.
Đi một lát mệt rồi, bò lên giường đất, bò nhanh như bay.
ta bị chọc cười đến ha ha.
Đúng lúc ấy, ngoài cửa vang lên giọng nói: “Muội muội, ta tìm muội khổ cực quá.”
Ta kinh ngạc quay đầu, liền Trì Sinh xuất hiện nơi cửa.
Hắn thay đổi thật !
57
Trước kia, mặc kệ hành vi sao, bề ngoài hắn vẫn là công tử thế gia tuấn mỹ.
Nay râu ria xem đã lâu chưa cạo.
Người lại gầy rộc đi.
Đôi mắt đỏ ngầu đầy tia máu.
Ta còn chưa kịp phản ứng, hắn đã bước nhanh tới, ôm chặt lấy ta.
Siết đến mức ta không thở nổi.
Đầu hắn vùi nơi cổ ta.
Ta cảm giác những giọt nước nóng hổi rơi ướt da.
Vú nuôi và con ngây ngốc ta.
con vội bò tới, dùng nắm tay nhỏ xíu đ.ấ.m hắn.
Miệng ê a, nghe qua như đang chửi bậy thậm tệ.