Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/VwhsbeRll

119

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

3

18

viện vốn là hắn chọn ta.

viện có cây quế lớn, treo chiếc xích đu.

Góc tường trồng mấy khóm nguyệt quý to.

Cành hoa vươn lên tường, vô cùng mỹ lệ.

Viện yên tĩnh thanh nhã, ta rất thích.

Ta gật đầu.

Hắn nói vậy thì .

19

sự của ta và thư sinh kia định.

Sau khi hắn dự khoa cử xong sẽ thân.

Ta bắt đầu chuẩn hồi môn.

Hắn thì lo việc thi cử.

Bộ áo ta may Trì Nghiễn Sinh cũng hoàn .

Bộ ta dồn không ít tâm huyết.

Hoa văn tinh xảo độc đáo.

Hiếm có hơn nữa, ta dùng kỹ pháp thêu song diện.

20

May xong áo Trì Nghiễn Sinh.

Ta bắt tay thêu y.

y ta cũng chuẩn thêu song diện.

Thư sinh kia mẹ đều mất, không có thân thích.

Những việc bên hắn, cũng Trì Nghiễn Sinh sai lo liệu.

Áo cưới của lang cũng ta tự tay may.

Kích thước đưa đến, lại giống hệt số đo của Trì Nghiễn Sinh.

Ta hỏi : “ lẽ ngươi đưa nhầm rồi?”

cung kính đáp: “Không sai, thư. Ta tận mắt thấy lang đo. Để áo vừa vặn, lang còn dặn gần đây giữ nguyên chế độ ăn uống.”

trông có vẻ kỳ lạ.

Nhưng phải thư sinh kia vốn nghèo sao?

Ngay cả phòng cũng là Trì Nghiễn Sinh chuẩn .

Thư sinh dự tính, nếu đỗ sẽ đi nhậm chức, nếu rớt thì trở quê nhà Dương.

Dù sao ta cũng sẽ không còn ở kinh .

Nghĩ vậy, lòng lại có không nỡ.

21

Ngày tháng trôi qua như dòng nước.

Ta nghĩ mình sắp xuất , Trì Nghiễn Sinh ít nhất cũng sẽ luyến tiếc.

Nhưng hắn hoàn toàn không hề.

Bề ngoài vẫn như gió xuân ấm áp, vui mừng không kể xiết.

Mọi người hỏi hắn có chuyện hỷ gì, hắn nói là tâm nguyện nhiều năm sắp , nên mới cao hứng đến vậy.

Ai nấy đều đoán là thư họ Triệu hồi kinh, nên hắn mới vui mừng.

Nghe nói khi Trì Nghiễn Sinh viễn học ở phương Nam, thư họ Triệu cải nam trang, cùng hắn ở thư viện tình cảm rất .

Ban đầu vốn là đôi bên đều có tình ý, nhưng năm năm phụ thân qua đời, Trì Nghiễn Sinh phải trở kinh chống đỡ hầu phủ.

Phụ thân của thư họ Triệu coi thường hầu phủ sa sút, đem nàng gả người khác.

Đó cũng là lý những năm nay Trì Nghiễn Sinh chưa từng nhắc tới chuyện nhân.

Nghe nói hắn tổn thương.

22

Ta ngẫm nghĩ độ xác thực của lời đồn.

Trì Nghiễn Sinh nhìn không giống hạng người chấp nhất như thế.

Hắn ôn nhuận như ngọc, khoáng đạt sáng sủa, không cố chấp, sao có thể vì nữ tử mà nhớ thương nhiều năm, thậm chí không chịu cưới?

lòng ta thoáng có bi thương.

Ta vốn rất ỷ lại vào Trì Nghiễn Sinh.

Hắn đối với ta rất .

Có thể nói ngoài thân ra, hắn là người với ta nhất.

Ta xuất rồi, sau hắn cũng sẽ lấy vợ.

Không thể như bây giờ, cách dăm ba hôm lại đến thăm ta.

Tương e rằng sẽ sinh ra xa lạ.

Ta nghĩ nên sớm đón thân đi, khi tình cảm dần phai nhạt.

23

Hung tin truyền đến, thư sinh kia thi rớt.

Ta phải theo hắn quê nhà Dương.

Hoàn toàn không rõ quê hắn ra sao.

Ta có sợ hãi và lo lắng.

Nhưng Trì Nghiễn Sinh ủi ta: “Muội muội đừng sợ, có đây.”

Ta muốn nói, hắn đâu có ở Dương.

Nhưng sự định cục, ta chỉ đành tự nhủ, ít ra cũng không có mẹ chồng hay lằng nhằng thân thích.

24

Ngày đến như hẹn.

tiếng khóc của thân, ta bước lên kiệu hoa.

Ngoài thân, người ta luyến tiếc nhất là Trì Nghiễn Sinh.

Nhưng kết quả, hắn không đến tiễn ta.

Phía thư sinh thân hữu có mấy, so với sự náo nhiệt của hầu phủ thì khác xa trời vực.

Ta thấp thỏm ngồi phòng, chờ lang đến.

Đợi đến đêm, cuối cùng vang lên tiếng bước chân.

Thư sinh đứng mặt ta.

Ta nhìn xuống đôi giày đen của hắn.

Đó là chất liệu .

lễ mà hắn cũng chịu bỏ công đổi sang xiêm y mới.

Ta chợt nhớ đến bộ hỉ phục của hắn.

Có lẽ hơi dài.

Hắn không cao bằng Trì Nghiễn Sinh.

lúc suy nghĩ vẩn vơ, thư sinh mở miệng: “Nương tử, ta mở khăn voan đây.”

Thanh âm nghe có quen thuộc.

Ta chưa kịp nghĩ kỹ, ngẩng đầu nhìn, lại thấy người mặt là Trì Nghiễn Sinh.

Hắn mặc hỉ phục đỏ, diện mạo như ngọc, nụ cười chan chứa, nhìn ta chăm chú.

Chỉ là nụ cười ấy, khiến sống lưng ta lạnh buốt…

25

Ta ngây người, lắp bắp: “ , ngươi, ngươi…”

Hắn nắm tay ta, vui vẻ nói: “Hôm nay chúng ta thân, muội có vui không?”

Ta rút tay , lùi lại: “Ngươi điên rồi! Chúng ta là huynh muội!”

Hắn ghé sát, dịu giọng: “Chúng ta không phải ruột thịt. Năm đó thân muội khi gả ta, mang thai muội. Phu quân nàng mất sớm, nhà chồng định bán nàng, nàng trốn chạy, mới gặp ta.”

“Không thể nào?” ta lẩm bẩm.

Nhưng nghĩ lại, nhiều năm nay thân quả thật thờ phụng bài vị.

Hỏi đến, chỉ nói là cố nhân.

cũng chưa từng thật lòng yêu ta.

Điều khiến thất hận đến tận xương, chửi giả thanh cao.

26

Trì Nghiễn Sinh lại tiến gần, ép ta đến góc tường.

Không còn đường lui.

Hắn nói: “Muội muội, ta sẽ đối với muội cả đời. Ta yêu muội, những năm qua ta đối xử thế nào, lẽ muội không thấy?”

Tùy chỉnh
Danh sách chương