Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/10t3CFo17o
302
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Hắn quả đối với ta rất tốt.
“Cho dù chúng ta không phải ruột thịt, cũng không thể ở bên nhau, càng không thể thành thân! Ngươi để người khác nhìn chúng ta nào? Mẫu thân ngươi biết được, tức c.h.ế.t mất thôi.”
Hắn vẻ mặt bi thương: “Chẳng lẽ trên đời , những người khác quan trọng hơn ta sao? Họ chỉ là ngoại nhân, chẳng cho muội ăn, chẳng cho muội mặc, càng chẳng quan thương muội. Họ chỉ khi muội điều trái với cái gọi là đạo đức của họ, đứng ra trách mắng. Một lũ tiểu nhân như , muội nỡ vì bọn họ phản bội ta ư?”
27
Ta lời hắn cho mê hoặc.
Thậm chí cảm thấy hắn nói có lý.
Nhưng lại thấy đâu đó không đúng.
“Nhưng… nhưng… chuyện là sai.”
Hắn hỏi: “Sai ở đâu?”
“Chúng ta là huynh muội!”
“Không có huyết thống.”
“Nhưng không có huyết thống, cũng không có nghĩa là có thể thành thân. Ngươi và mẫu thân ta cũng chẳng có huyết thống, các ngươi có thể thành thân sao?”
Hắn đáp: “Có thể chứ. Nhưng ta không thích mẫu thân muội, ta chỉ cần muội thôi.”
Ta: …
Ta ấp úng: “ ngươi với thẩm thẩm ngươi có thể thành thân sao?”
“Có thể. Nhưng ta không thích bà ấy, ta chỉ cần muội.”
Ta: …
28
Ta cố gắng gom góp lời lẽ: “Sao có thể như ? Luân lý đạo đức chẳng lẽ có thể bỏ ngoài tai? Huynh muội nhà khác cũng đâu thành thân.”
“Luân lý đạo đức mang lại lợi ích gì cho muội? Là ta quan trọng, hay cái đạo đức mơ hồ quan trọng?”
Ta: …
“ nhà khác không thích muội muội, nên không thành thân. Nhưng cũng chưa chắc, có lẽ họ giống chúng ta, bí mật thành thân, chẳng để biết.”
Hắn càng lúc càng áp sát.
Hơi thở nóng hổi phả lên mặt ta, khiến mặt ta bừng nóng, thân thể cũng nóng ran.
Giống như có đàn kiến bò khắp người.
29
Ta thấy gương mặt Trì Nghiễn cũng dần đỏ ửng, hô hấp gấp gáp, đôi mắt hoa đào vốn thường mang ý cười, mờ sương, như mặt hồ tĩnh lặng dậy gợn sóng.
Đầu óc ta bắt đầu mơ hồ.
Tư duy chậm chạp vô .
Hắn lên má ta đang nóng bỏng.
Ta muốn đẩy hắn ra.
Nhưng lại phát hiện thân thể không nghe theo, ngược lại còn muốn dán gần hắn hơn.
Hắn khẽ cười: “Muội muội, đêm tân , ta dùng chút mê hương. Muội thích thôi.”
Dứt lời, hắn lên môi ta…
30
Sáng hôm sau tỉnh dậy, thân thể chẳng còn thuộc ta.
viện chỉ có một bà lão và một a hoàn.
Cả hai đều câm.
Họ lặng lẽ hầu ta rửa mặt thay y.
Chuyện hoang đường đêm qua, khiến ta vô mờ mịt.
cơn nửa tỉnh nửa mê, Trì Nghiễn nói với ta kế hoạch của hắn.
Hắn tính toán từ lâu.
Nhưng cũng từng chần chừ.
Bởi kế hoạch của hắn, ta không thể gặp lại thân hữu , ít nhất là thời gian ngắn.
Vì đó hắn khuyên ta đừng lấy chồng, cứ ở lão cô nương.
Như hắn vẫn có thể ta.
Không vượt lằn ranh.
Nhưng ta lại muốn thành thân.
nên hắn tìm một người .
ta kết .
31
Thân phận hoàn toàn là .
Hắn bất quá chỉ là một những ám vệ của hắn.
Ta hắn giam cầm tại chốn .
Không biết được ta ra thành tù nhân của hắn.
Mọi người chỉ cho rằng ta rời kinh thành, đi gấp gáp.
Chỉ để lại một phong .
Mẫu thân ta hoàn toàn không có cách nào tìm kiếm ta.
Không lâu sau, hắn tuyên bố với thiên rằng ta gặp phải sơn tặc trên đường, rơi xuống vực bỏ mạng.
Từ đó sau, ta không còn là chính ta.
chỉ là món đồ chơi hắn nhốt kín.
32
Ta nghĩ mãi vẫn không hiểu nổi.
, sao Trì Nghiễn lại trông ôn nhu bình thường đến .
Vì cớ gì lại ẩn giấu ý niệm đáng sợ như .
Hắn mưu tính lâu, tư tỉ mỉ.
Mọi thứ đều chuẩn thỏa đáng.
Ấy mặt ta vẫn bộ tốt lành, ngày ngày mang bộ dạng: ta không có muội muội, ta coi nàng như ruột thịt.
Chỉ là với sự điên cuồng của hắn, cho dù là muội ruột, e cũng khó lòng thoát khỏi.
33
Hắn trở vào buổi trưa.
đây cũng chẳng cần vờ nữa.
Vừa vào liền ôm chặt lấy ta .
Ta né tránh.
Hắn dỗ dành: “Ngoan, chúng ta là phu thê, tránh né chi.”
“Ép buộc! lưu!”
“Ta cũng là bất đắc dĩ thôi. Muội à, muội quá cổ hủ. Chẳng lẽ muội không nhìn ra là kẻ sự quan muội sao? Chẳng lẽ muội đối với ta, chẳng có chút tình cảm nào?”
Ta giận dữ: “ ta chẳng phân biệt nổi những quan của ngươi là hay nữa. Ngươi chỉ vì tư dục hủy hoại trọn đời ta, khiến ta chẳng thể ngẩng mặt nhìn người. Đó gọi là vì ta sao?”
34
“Muội vẫn có thể gặp người. Nhưng không phải bây . Vài năm, muội cứ ở yên nơi . Đợi thiên dần quên muội đi, may mắn thay muội vốn chẳng được nhiều người nhớ đến. Khi ấy, ta an bài cho muội hồi , trở thành Hầu phu nhân.”
Thấy dáng vẻ hắn đầy tự tin, ta lẩm bẩm: “Ngươi điên rồi. Đến lúc ấy, thiên đều biết chúng ta loạn luân, chẳng những chúng ta nhạo báng, các huynh đệ tỷ muội cũng chẳng còn mặt mũi thành thân. Toàn bộ Hầu thành trò cười.”
Sắc mặt hắn thoáng khinh miệt: “Muội trở tuyệt đối không phải với thân phận Trì Vân Châu. Ta nói rằng gặp một người dung mạo giống muội, rồi cưới nàng ấy . Muội tưởng đám người kinh thành sự coi trọng luân lý sao? Họ chỉ quan có quyền, đáng kết giao! Chỉ cần ta đứng nơi cao vị, chẳng dám thốt lời gì cả!”