Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/AUjrty3sB1

119

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

8

58

Một lúc lâu, Trì Nghiễn Sinh buông ta ra.

Bé con trừng hắn bằng đôi đầy tức giận.

Hắn bé con , khàn giọng nói: “Gọi cha.”

Bé con quay đi, kiên quyết muốn ta .

Ta cũng muốn nó.

Trì Nghiễn Sinh một tay nó, một tay nắm chặt cổ tay ta.

Lôi ta đi thẳng.

Ta loạng choạng theo hắn, hỏi: “Đi đâu—thả ta ra!”

Hắn không để ý.

Mãi đến xe ngựa, ta nhìn trang trại xa dần, ngổn ngang đau đớn.

59

Có bé con một năm nay, ta nghĩ rất nhiều.

Dù làm thiếp thất bóng tối của hắn, cũng một mình nuôi con.

Quyền , tiền tài, địa vị sự an toàn hắn có thể cho con, ta không thể.

Giống như nương ta đối với ta, bà yêu thương ta, cũng yếu đuối.

Ta không muốn bé con sau này đi vào vết xe đổ của ta.

Nó cần có phụ thân.

Rời xa Trì Nghiễn Sinh, ta thật ra cũng chẳng khá .

Có lẽ hắn nói đúng.

Những lời đàm tiếu , ánh của đời, vốn không ăn không mặc được, đối với ta chẳng mấy quan trọng.

So ra, chẳng bằng một cái của hắn.

, ta lại chẳng dám tự mình về.

Bởi những lời đồn có thể biến thành nhát gươm c.h.é.m xuống ta.

hắn được ta.

60

Vẫn là tiểu viện ấy.

Vẫn hai gã nô câm .

Chỉ là lần này, thêm nhiều thị vệ canh gác.

Hai gã nô câm gần như không rời nửa bước, trông chừng ta.

Bé con tò mò nhìn quanh.

Nó muốn đi khắp nơi, ta chỉ có thể theo sát, sợ nó ngã.

Trì Nghiễn Sinh lặng lẽ nhìn chúng ta.

Bé con mệt , nhanh chóng ngủ ta.

Ta nó, nha hoàn chỉ về phòng, ý bảo có thể đặt vào .

Ta nhìn Trì Nghiễn Sinh một cái, hắn không nói gì.

Ta bèn con vào phòng.

61

Ra ngoài, liền thấy Trì Nghiễn Sinh đang chăm chú nhìn ta.

Da ta tê dại: “ .”

Hắn mở miệng: “Vì chạy?”

trước hắn, ta như phạm tội ác tày trời.

Ta mím môi: “Ta là muội muội huynh. Huynh là ta.”

Hắn tiến đến, bóp cằm ta, ép ta nhìn thẳng vào hắn: “Những lời thừa thãi, ta không muốn nói nữa. Chỉ có một câu, không được tái phạm. Nếu lại chạy, ta sẽ bẻ gãy chân.”

Ta nhìn đôi đen sâu hun hút , như vực thẳm vô đáy.

Hắn là thật .

Hắn chặt lấy ta.

Ta mặc hắn .

Bị đời khinh chê thì mặc kệ.

Vì bé con.

Chỉ cần nó được tốt.

Nụ hôn mãnh liệt của hắn, lại nhấn chìm ta…

62

Cuộc sống của ta như trở về trước .

Bé con sau qua cơn lạ, bắt quấy đòi ra ngoài chơi.

trang trại, coi như nông thôn.

Ta thường đưa nó ra đồng cỏ.

Cỏ dại nở đầy hoa đủ màu, nó thích bò loạn trên đó.

Ngày thôn quê, quả thật nhẹ nhõm vui vẻ.

Ban bé con còn lạ Trì Nghiễn Sinh.

hắn biết chọc nó , còn giơ cao nó .

Nó liền hét to vang.

Trì Nghiễn Sinh còn đặt nó vai, cho nó cưỡi ngựa.

Buổi tối trước ngủ, bé con đều nằm chúng ta, nó sang giường .

Trì Nghiễn Sinh nó đi vòng vòng trên giường.

Ta không ngờ, kẻ vốn cao ngạo như hắn, lại chịu hạ mình vì bé con đến .

Ít ra ấn tượng của ta, lão Hầu gia đối với con cái, cho một nụ cũng là ân điển lớn lao…

Quan hệ giữa bé con và hắn khá nhiều.

63

Đôi , Trì Nghiễn Sinh muốn rửa cho nó.

Nó không chịu, nói: “Chỉ cho nương thôi.”

Trì Nghiễn Sinh đáp: “Nương con đang thay áo.”

Bé con nằm trên giường .

Đôi đen láy đảo loạn.

nhe miệng hồn nhiên.

Nó đưa bàn chân bé xíu: “Cho chân nè.”

Vẻ còn như ban ơn cho hắn.

Trì Nghiễn Sinh lập tức vui mừng kêu một tiếng, bắt cẩn thận lau chân cho nó…

64

Hắn rất để tâm đến bé con.

Ta thì dằn vặt.

Vú nuôi cũng được đón về.

Bà giúp chăm sóc bé con.

“Muội nghĩ gì vậy?”

Trì Nghiễn Sinh hỏi ta.

Ta ngập ngừng, gắp miếng bánh suốt cho hắn: “Muội nghĩ đến bé con.”

Ta nhìn hắn, hỏi: “Muội không muốn nó như muội, sống bóng tối. Muội mong nó có cuộc đời huy hoàng.”

Sắc hắn hơi trầm: “Muội vẫn chẳng tin ta. Năm đó ta nói, sẽ cho muội đường đường trở về. Muội lại chẳng tin chút nào. Nay cũng chẳng tin.”

Ta do dự: “ có thể chứ. ta sẽ dị nghị. Muội có thể sống mãi bóng tối. bé con thì không.”

65

Hắn nổi giận: “Vậy muội muốn ? Giao nó cho ta, tự mình chạy nữa?”

Ta mím môi.

Hắn để ý đến ta.

Cũng sẵn đối xử với ta như trước.

rốt cuộc, chẳng còn như xưa.

Hắn không còn tin ta.

Từ việc canh phòng nghiêm ngặt nơi này, đến chuyện nếu ta không xuất hiện ngay hắn , hắn sẽ hoảng loạn đi khắp nơi ta.

Bọn hạ nhân cũng bị hắn sai chạy tứ tung.

được ta , hắn lại giận dữ hỏi: “Muội đi đâu! Có biết ta lo lắng nào không?”

Chỉ vì lần ta bỏ trốn ấy, khiến hắn sợ hãi.

ta chua xót, chỉ có thể nói: “Xin lỗi, .”

Hắn nhìn ta thật lâu, cuối nói: “Thôi đi. Sau này muốn đi đâu, báo cho ta một tiếng.”

Ban đêm, đang ngủ hắn cũng bừng tỉnh.

xác nhận ta còn đó, yên tâm ngủ tiếp.

66

Bé con mỗi ngày đều kéo tay ta, chỉ ra cánh cửa lớn đóng chặt, ý bảo muốn đi chơi.

Ta không thể mở cánh cửa ấy.

Có lúc nó khóc òa.

Ta bàn với Trì Nghiễn Sinh: “ , huynh không thể cứ giam ta đây mãi. Bé con cần tiếp xúc với , nó muốn ra ngoài.”

“Không ta muốn nhốt muội, mà là muội tự phung phí tin ta dành cho muội.”

Hắn lạnh giọng: “Nếu chẳng muội bỏ trốn, ta đến cả lúc nó chào đời cũng không được thấy? Giờ nó chẳng chịu gọi ta là cha. Muốn chơi với ta cũng nhìn sắc muội. Muội muội ngoan của ta, muội bảo ta ai mà phân bua?”

Ta gấp gáp: “Vậy huynh nhìn nó khóc ?”

67

Cuối , chúng ta chuyển nhà.

Đến một phủ đệ lớn .

Cứ trôi qua nửa năm.

Một ngày, Trì Nghiễn Sinh nói với ta, thân phận của ta có.

Hắn được một gia đình thương nhân phương Nam, nhà ấy có một tiểu thư, từ được gửi vào chùa nuôi dưỡng.

Kết quả lại không sống nổi.

Tuổi tác cũng ngang ta.

Trì Nghiễn Sinh để ta mượn thân phận nàng ta.

Hắn giúp nhà ấy lấy được muối lệnh, coi như trao đổi.

68

Ta không rõ hắn giải thích nào với gia đình.

Tóm lại, ta mang theo bé con, chờ thương gia , đợi tái giá hắn.

Ngày thành thân, hắn vén khăn che , xung quanh vang tiếng hít khí lạnh.

“Trời ơi, thật là giống quá.”

“Nếu không nói, còn tưởng là Vân Châu trở lại cũng nên.”

lại có giống đến ?”

Trì Nghiễn Sinh nói: “Đó chính là duyên phận thôi. Mất đi một muội muội, trở lại một thê tử.”

Bé con ló ra sau lưng ta.

Trì Nghiễn Sinh ánh chan chứa từ ái nhìn nó: “Lại còn tặng kèm một cô con gái ngoan ngoãn.”

Bé con tít , rạng rỡ vô .

Tùy chỉnh
Danh sách chương