Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/10usYgn2i0

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
QUAY LẠI CHƯƠNG 1 : https://thinhhang.com/roi-di-de-duoc-tran-trong/chuong-1
Một giây sau, ông run rẩy, rầm — giỏ trái cây đắt tiền rơi xuống đất, trái cây lăn tứ tung, vô cùng chật vật.
Cả căn phòng quay phía cửa.
8
Không khí lập tức im bặt—sự im lặng đến mức ngột ngạt như mũi kim, đâm thủng lớp lý trí mỏng manh của Trương Kiến .
Ông ta bừng tỉnh.
Như một con bò điên, ông lao , ngón gần như chọc thẳng Viễn Sơn.
“Ông là ai?!”
“Dựa đâu mà con tôi ông là ?!”
Tiếng hét của ông chói tai, vang dội giữa không gian yên tĩnh.
Mẹ của con dâu – thông gia – lập tức nhíu mày, gương hiện rõ vẻ khó chịu.
Trương lao đến, chắn trước tôi Viễn Sơn như một bức tường kiên .
Ánh cậu lạnh băng, giọng kìm nén cơn giận:
“, làm ơn nhỏ một chút. Đây là bệnh viện, vợ con cần nghỉ ngơi.”
con cản lại, cơn giận của Trương Kiến càng bốc cao.
Ông chuyển mũi dùi phía tôi.
“Tốt lắm! Lâm Thục Vân!”
Ngón ông thẳng tôi, run bần bật.
“ ở ngoài dụ dỗ trẻ, giờ kéo theo con tôi nhận giả?!”
Ba chữ “ trẻ” như ba mũi đinh độc, găm thẳng tai tôi.
Tôi không một , thậm chí không đứng lên.
ngẩng , bình thản ông bằng ánh xa lạ, lạnh lùng như đang một dưng.
gương vì tức giận mà méo mó của ông.
Viễn Sơn nhẹ nhàng đặt dao xuống, dùng khăn giấy lau rồi đứng dậy.
Ông cao hơn Trương Kiến nửa cái , khí thế trầm ổn, không cần giận cũng khiến khác kiêng dè.
“Ông Trương, mời ông giữ cho cẩn thận.”
Giọng ông không lớn, nhưng chữ dứt khoát, đầy uy lực.
“Tôi Thục Vân trong sáng. Chúng tôi là anh em, là thân.”
“ ông, sáu năm qua, ông đã làm tròn bổn phận làm chồng ? Làm tròn trách nhiệm làm ?”
Ba của con dâu – ông thông gia – cũng bước lên, đẩy nhẹ gọng kính.
“Lão Trương, chúng tôi biết rất rõ tình hình.”
“ tổng là , vì ông ấy đối xử với nó như con ruột, cho nó cơ hội, dẫn dắt nó trưởng thành.”
“Ân tình như thế, hơn cả huyết thống. Như vậy có gì sai?”
Trương Kiến chặn họng, á khẩu không nổi câu nào.
Ông ta đảo quanh, phát hiện chẳng ai đứng phía mình.
ông đỏ rực như gan lợn, môi run run, nhưng không thốt được .
Ông muốn làm ầm, muốn lật tung cái phòng này.
Nhưng Trương đã túm lấy cánh ông, siết chặt như kìm sắt.
“Ra ngoài chuyện.”
Trương gần như lôi ông ra khỏi phòng.
Dọc hành lang dài, Trương Kiến vẫn muốn giãy giụa.
Nhưng dứt khoát hất ông ra, dùng ánh cương quyết có ông chằm chằm.
“Nếu dám xúc phạm mẹ thêm một lần nào nữa…”
“Thì đừng bao giờ xuất hiện trước con nữa.”
“Con không cần như .”
xong, quay lưng bỏ đi, để lại Trương Kiến đứng trơ trọi như một pho tượng ruồng bỏ, chết lặng tại chỗ.
9
Trương Kiến không cam tâm.
Nhục nhã, thật sự là nỗi nhục có trong đời ông.
đến nhà, ông lập tức bắt “phản công”.
Ông cho tất cả con thân thích, hàng xóm cũ, đồng nghiệp cũ.
Qua điện thoại, ông ta vừa khóc lóc vừa kể lể, dựng mình thành nạn nhân đáng thương vợ con phản bội, bỏ rơi.
“ ấy theo giàu, dày không biết xấu hổ!”
“Con tôi cũng ấy độc, không nhận ruột, đi khác là !”
“Tôi làm kiếp này sao khổ thế này hả trời!”
Một số họ hàng không hiểu đuôi, thật sự tin bịa đặt của ông.
trong thời gian ngắn, điện thoại của tôi gần như cháy máy.
dây bên kia toàn là mắng chửi:
“Thục Vân à, sao chị lại làm ra chuyện như vậy? Ông Trương đối xử với chị đâu đến nỗi!”
“Có tuổi rồi, đừng gây chuyện cười nữa, xin lỗi ông ấy một tiếng rồi nhà đi.”
Tôi nghe những “khuyên răn” đó, cảm thấy buồn cười mệt mỏi.
Tôi không giải thích gì, lặng lẽ tắt máy chặn số một.
Sự im lặng của tôi, trong họ, là thừa nhận.
Trương Kiến càng được nước làm tới, diễn càng hăng.