Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/3VaOAtHI0L

302

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 1

Kiếp , ta là một tỳ nữ ngu muội vì tình.

Ngày đêm hầu hạ vị công tử phong lưu Hầu phủ—vẻ ngoài tuấn tú, miệng lưỡi ngọt ngào, lại là một kẻ quen sống trong nhung lụa, ăn chơi trác táng.

Phu nhân ta không thuận mắt, liền tìm cớ gả ta một binh sĩ biên ải hồi kinh.

Mười năm trôi qua, ta sinh được một đôi long phượng, vốn nên bằng sống đời thôn dã, lo toan từng bữa cơm manh áo.

Thế nhưng ta lại ôm giấc mộng quay lại Hầu phủ, thiếp thất dưới gối người, hưởng cảnh lụa là hương phấn, vinh hoa rực rỡ.

Vì giấc mộng ấy, ta vứt bỏ lương tâm, bán con lấy bạc, bái lạy khắp nơi, rốt cuộc được người đưa về bên cạnh thiếu gia.

Tưởng đâu khổ tận cam lai, hóa ra chỉ là cái bẫy khéo giăng.

Hắn chỉ cần ta để tranh công, để thể trở lại kinh thành, kế tục tước vị từ cha .

Còn ta, tin lời kẻ gian, tự tay hạ độc phu quân – người từng cõng ta qua suối, từng liều chở che tuyết rơi.

Một phen âm mưu toan tính, đến cuối cùng, ta nhận lại duy nhất một mũi tên xuyên tâm, bỏ mạng trời tuyết trắng.

nhắm mắt, thứ cuối cùng ta nghe được là một câu sắc lạnh như đao:

“Tiện nô, mãi là tiện nô.”

mở mắt lần nữa, tạ ơn trời không tuyệt đường sống.

Đời này, ta sống lại—mang theo ký ức kiếp.

Nợ m.á.u phải trả, oán hận phải đền.

Còn nhân sinh phía , ta muốn từng bước đi vững, từng lời nói sắc, từng kẻ từng người… đều phải trả giá.

2.

Đầu đau như búa bổ, bên tai còn văng vẳng tiếng khóc nức nở trẻ .

“Hu hu hu… ơi, người mau tỉnh lại đi… bạc con lấy được rồi, mau tỉnh lại…”

Một tiểu nữ tử chỉ tầm tám tuổi, thân mặc vải thô bạc phếch, đôi tay chít nứt nẻ, run rẩy nâng mảnh bạc vụn cùng một nắm tiền đồng nhoi, nước mắt rơi như mưa, dường như sợ ta sẽ giờ mở mắt ra nữa.

Ta đỡ trán ngồi dậy, quanh căn phòng đất quen thuộc, giường đất, mái tranh… ký ức từng chút một ùa về.

Một khắc , ta vừa ép hỏi con :

“Ngươi mau nói, ca ca giấu bạc ở đâu?”

Con không chịu nói, ta liền giận dữ đuổi theo, kết quả chạy nhanh quá đ.â.m đầu gốc cây, một cú trời giáng khiến ta hôn mê bất tỉnh.

Nghĩ lại cảnh rượt đánh một tiểu nữ tám tuổi chỉ vì đòi tiền, thật khác gì thú dữ.

Ta khẽ vén tóc dài còn lưu hương dầu thơm, liếc số bạc ít ỏi kia, lạnh lùng phán một câu:

“Không cần nữa, ngươi giữ lấy đi.”

Nào ngờ lời vừa dứt, tiểu cô kia lại khóc càng thương tâm hơn.

, người… người đừng giận Nguyệt . Là ca ca bảo nếu bạc lại lọt tay người, thể nào người đem đi mua mấy thứ ra gì. Phụ thân lại không ở nhà, ba người chúng ta phải ra gió mà sống mất thôi.”

à, đây là tất bạc trong nhà rồi, người cầm hết đi.”

Xem ra chuyện ta bất tỉnh đã dọa con sợ đến thất thần. Giờ mà ta không nhận số tiền này, chỉ e nó áy náy yên.

“Thật sự ta sao?”

Con nín khóc, vội gật đầu lia lịa như trống đánh:

“Đều , , người cầm đi.”

Ta đưa tay nhận lấy, cúi đầu đếm từng đồng:

“Một… năm… mười… mười lăm… mươi.”

Trong âm thầm tính toán: chút bạc này phải xoay sao ra vốn sinh lời.

Bên tai lại vang lên giọng nhẹ dè dặt:

, người phải tiết kiệm đó nhé. Lần này thật sự chỉ nhiêu đây thôi… không chỗ giấu nữa đâu…”

Ta thầm khẽ nhếch mép cười khổ — nghĩ xem, mẹ mà con dặn dò thế này, đời rốt cuộc hồ đồ tới mức nào cơ chứ…

3.

Ta cất kỹ số tiền , rồi hỏi Nguyệt :

“Ca con đâu rồi?”

Con ngẩng đầu:

phải quên rồi sao? hôm thôn dán cáo thị, ai đi nạo vét thành sẽ được trả mười đồng một ngày, lại còn cơm. Ca ca đi rồi đó.”

Ta nghe mà chấn động.

Sao ta lại quên chuyện này được?

Năm ấy, chiến sự căng thẳng, người trong thôn đều bắt lính. Đám thanh niên mười lăm tuổi trở lên đưa ra chiến trường, một đi ba tháng không trở lại.

Quan phủ đã chuẩn tình huống tệ nhất, nên treo bảng khắp nơi, mời phụ nữ, trẻ con đi dọn thành, một ngày mười đồng, ăn. vì thế, đám người già yếu và trẻ ùn ùn kéo đến.

gồm tử song sinh ta – Trần .

Ký ức năm xưa hiện về như d.a.o cứa: ấy thân thể gầy yếu, không nâng nổi thùng nặng quá người, lỡ trượt chân ngã , đầu đập đá, m.á.u loang một mảng, được người khiêng về trời đông gió rét.

Từ đó, trán để lại một vết sẹo to bằng quả trứng, khuôn mặt vốn thanh tú trở nên méo mó, kỳ dị.

Nay ta đã sống lại một đời, há lại để thảm kịch ấy tái diễn?

Ta an ủi Nguyệt trông nhà, còn lập tức chạy đến thành gần nha môn.

tới nơi, quả nhiên thấy một đám trẻ đang khuân trộn đất. Ta lia mắt quanh, và thấy .

Chỉ thấy hắn mẩy lấm lem, mặt mũi đen kịt chỉ còn lại con mắt trắng dã, lấm lem đất, nhưng vẫn cố chen việc.

“Trần !” ta lớn tiếng gọi.

Nó quay đầu thoáng qua, rồi… như quen biết ta, cúi đầu tiếp tục xách .

Tùy chỉnh
Danh sách chương