Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9pUB6jBLsY
119
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Vương mụ mụ thấy sắc mặt ta thay đổi, vội “Không vội”, giả lả rồi rút lui.
Chờ ta đi rồi, sắc mặt ta tối sầm lại.
trước ta rốt cuộc hồ đồ đến mức nào?
tin lời dèm pha, bán con cầu lộ, đổi lấy chút lẻ, thuê xe về kinh, rồi hối lộ người trong Hầu phủ, nhờ bọn hạ nhân đưa thư cho thiếu gia Xương, cầu hắn gặp.
Xương khi ấy vốn muốn nhìn ta, nghĩ ta tuổi lớn sắc tàn, lại đã sinh con.
Dù có bảo dưỡng kỹ càng, cũng không che giấu dấu vết năm tháng. Hắn có còn động lòng?
Nhưng khi biết ta biên trở lại, lại là vợ của Trần Ý, sắc mặt hắn liền đổi.
báo về kinh rõ, Trần Ý không những chưa c.h.ế.t còn suất lĩnh binh mã đại thắng, truy kích giặc địch, công lao hiển hách.
Xương là kẻ ăn chơi vô tích sự, không kế thừa tước vị, gia tộc phải dùng chức trong doanh để hắn kiếm chút công lao, chờ ngày về kinh xin phong thưởng.
Hắn liền mượn ta làm cờ, xúi ta độc phu , đoạt lấy công lao.
ta, ngu muội giúp hắn bước leo cao, cuối cùng lại bị chính hắn tiễn bằng một mũi tên xuyên tim.
May mắn thay, ta sống lại rồi.
Mọi thứ còn chưa bắt .
này, ta sẽ khiến kẻ người phải trả giá.
“Nương, phải chăng có tin gì của cha?” Hai đứa nhỏ chạy trong nhà, ánh mắt tràn ngập chờ mong.
Ta mỉm gật , thuận theo ký ức :
“Vương mụ mụ bảo, tuyến thắng lớn, phụ thân các con thêm hơn tháng nữa là có hồi hương.”
“Thật tốt quá, ta biết ! Cha bảo sẽ về thì nhất định sẽ về!” Trần Diệu Chi siết chặt nắm đấm, nước mắt nóng hổi trào .
Trần Nguyệt Nhi vui mừng, nhẹ nhàng kéo tay ta:
“Nương, tới ăn cơm đi, hôm nay có món nương thích nhất—trứng chưng.”
hỏi một câu: con cái tốt này, trước ta làm lại nỡ đem bán?
Nghĩ lại, muốn tự tát mình vài cái!
6
có một quả trứng, hai đứa nhỏ cúi , lặng lẽ ăn cơm gạo thô với rau dại trong bát, ánh mắt chưa nhìn sang phía ta.
Hiển nhiên là đã quen rồi.
Ta chia trứng làm hai , một cho Trần Diệu Chi, một cho Trần Nguyệt Nhi.
Hai đứa ngạc nhiên ngẩng .
Ta nhạt: “Hôm nay không muốn ăn trứng, chia cho các con, ăn đi.”
Cơm gạo thô vừa cứng vừa khó nuốt, rau dại tuy có chút đắng nhưng ít còn tươi non.
Ta ăn một mạch no căng, đặt bát xuống thì thấy bàn tay Nguyệt Nhi nứt nẻ ửng, đôi mắt hoe .
Chắc là do đi đào rau dại quá lâu.
Ta thở dài, quay sang bàn với Diệu Chi:
“Diệu nhi, ta định dùng số còn lại trong nhà làm chút sinh ý, kiếm nuôi sống cả nhà.”
Chưa kịp hết câu, Diệu Chi đã trừng mắt, quăng bát đũa, mắng thẳng Nguyệt Nhi:
“Muội lại đưa cho ấy đúng không? Trên đời này, đàn không ai đáng tin!”
Nguyệt Nhi sợ hãi bật khóc: “Ca…”
“Đừng gọi ta là ca, ta không có muội muội như ngươi!”
Ta đau lòng : “Diệu nhi, nương thật sự muốn kiếm , số trong nhà không đủ chờ cha con trở về, huống hồ hai đứa đang tuổi ăn tuổi lớn, cứ rau dại qua ngày mãi.”
“Hừ!” Trần Diệu Chi đứng dậy, “Mỗi lần , có lần nào giữ lời? cần có , lại son phấn, xiêm y đẹp mắt thực dụng.”
“Ta… cũng mang đồ ăn ngon về cho các con …” Ta nhỏ giọng biện bạch.
Diệu Chi giận dữ, mở toang tủ, lôi mảnh lụa sặc sỡ:
“Những thứ này, về làm gì? Tới giờ còn mộng mơ về Hầu phủ, mơ lại làm nha hoàn?”
Giận quá mất khôn, hắn giật mạnh một bộ y phục, ai ngờ vướng cửa tủ, “soạt” một tiếng rách toạc.
Sững sờ một thoáng, hắn quay bỏ chạy.
Ta đau đớn như bị d.a.o cắt gan ruột, hận bản thân trước ngu muội!
Nhà nghèo, ta còn bằng đứa trẻ tám tuổi hiểu chuyện!
Trần Nguyệt Nhi rụt rè nhặt bộ đồ rách lên, đưa cho ta:
“Nương, rách rồi, làm bây giờ?”
“Không , cắt , nương may cho con vài bộ áo.”
“Thật chứ ạ?” Nguyệt Nhi vui vẻ hỏi, ánh mắt lấp lánh như có trời.
Ta : “Thật. nay về , nương sống hai con, không còn mơ mộng gì tới Hầu phủ nữa.”
Nguyệt Nhi tít mắt.
Ta cắt luôn mớ lụa còn dùng được trong tủ, sắp sang hè rồi, làm váy áo bằng lụa cho Nguyệt Nhi mát mẻ.
Phần vải thừa, ta may thêm hai sợi dây nhỏ cho Nguyệt Nhi làm dây buộc tóc.
Con bé vui mừng khôn xiết.
Sáng hôm , ta mặt dày đem toàn bộ số còn lại huyện.
Một ta hạt giống, chuẩn bị gieo trồng mùa xuân.
trước, chiến sự, dân chạy loạn nhiều, hầu như ai cũng bán hết gia sản bỏ trốn, ai chịu gieo hạt.
Nhưng ta biết, ba năm đó quốc thái dân an, ai chịu gieo trồng lời to.
còn lại ta thật nhiều dây .
ta nhớ rõ, tiết Thanh Minh, trong lan truyền tin đồn đại bại, rằng sĩ năm vạn người c.h.ế.t trận.
Dân khóc lóc khắp nơi, ai nấy treo dây cầu phúc ở rừng đào ngoài .
Một thời, dây cháy hàng, giá tăng vọt ba đồng một sợi.
Đêm đó, ta thức trắng, cặm cụi thắt dây .
Sáng hôm , Diệu Chi trở về, quả nhiên xác nhận: khắp thôn là tiếng khóc, có người bảo năm vạn đã c.h.ế.t trận.
Ta không kịp bi ai, lập tức dặn Nguyệt Nhi đóng cửa cài then, rồi cùng Diệu Chi bày sạp bán dây .
Dưới gốc cây cạnh nội , ta tựa lưng gà gật chợp mắt, Diệu Chi trèo lên cành cây nghỉ ngơi.