Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/60HSXgqpBg
119
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Chiều, có một bà cụ ốm yếu, đôi sưng đỏ vì khóc, mua dây đỏ cầu phúc cho .
Ta chỉ lấy nửa đồng, bà cụ trả nguyên một đồng, còn bảo khỏi thối lại.
Tối đến bán thêm hơn chục .
Cứ thế , e rằng chẳng đủ hồi vốn.
Trần Diệu Chi ngày thất vọng về ta, ngay cả ta cũng bắt nghi hoặc—liệu mình có lầm chăng?
7
Về đến nhà, ta ngã ngủ một giấc thẳng đến trời sáng. Hôm sau, khi trời còn rạng, ta đã vội vã chỗ hôm trước bày hàng.
Lần , chẳng đợi bao lâu, đã có người mua dây đỏ.
Mỗi một văn, bán đắt khách, chẳng mấy chốc cung không đủ cầu.
Đến chiều nghe , các tiệm may , giá dây đỏ đã tăng vọt lên ba văn một .
May thay nghề ta khéo, giá lại mềm, nên đến giờ Tuất đã bán hết veo cả đám.
, số bạc lời gấp ba lần số vốn ban .
Diệu Chi còn là đứa trẻ, vui mừng nhảy cẫng tại chỗ, reo hò thể vừa nhặt kho báu.
“ thôi! Nương dẫn mua chút thịt về cải thiện bữa ăn.”
Trên đường về, ngang rừng đào ngoài , chỉ thấy hoa rụng khắp cành, dây đỏ buộc đầy thân cây lay động theo gió.
Dưới tán đào, là hàng phụ đang rũ mặt âm thầm rơi lệ.
Cảnh ấy… cô tịch đến chua xót.
Ta bất giác đứng lại.
Diệu Chi sờ chiếc túi vải rỗng tuếch, tiếc nuối lẩm bẩm:
“Nếu sớm thế, đã để dành một dây cho cha rồi…”
Ta tháo dây đỏ cuối cùng đang cột nơi đuôi tóc, trao cho nó.
Nó hí hửng chạy đến buộc vào cành cây, chắp tâm khấn, miệng lẩm nhẩm cầu cha bình an trở về.
Ta đứng lặng ngắm ánh chiều đỏ rực nơi chân trời.
Kiếp trước, ta làm bao điều tồi tệ, khiến Trần Ý hận đến tận xương tủy.
Hắn cạn chén độc tử, lúc c.h.ế.t vẫn nghẹn ngào hỏi ta: “Nàng có chút chân tâm với ta hay không?”
Hắn còn hỏi: “Hai đứa nhỏ nào có tội tình gì?”
Và hỏi thêm: “Ta rốt cuộc đã sai ở đâu?”
Cả ba câu hỏi, ta đều không trả lời .
Trọng sinh một đời, người khiến ta hổ thẹn nhất chính là hắn.
Chỉ cần nghĩ đến đôi tựa suối thu của hắn, lòng ta lại có kim châm lửa đốt.
Nếu có thể, ta thà xuống mười tám tầng địa ngục, tu vạn kiếp khổ hạnh, chứ không muốn đối mặt với người ấy.
Thế nhưng…
“Cha thật sự sẽ trở về chứ?” Trần Diệu Chi nhìn phương Bắc, ánh lấp lánh kỳ vọng.
“Chắc chắn rồi,” ta gật , “Cha sẽ c.h.é.m tướng địch, g.i.ế.c yêu tà, khải hoàn vinh quy.”
8
Vài ngày sau, lại đến tìm ta.
Bà ta hỏi, chuyện ta định bán Diệu Chi cho Lưu lão gia, đã nghĩ kỹ ?
Ta đáp: “Nghĩ kỹ rồi, ta với bà một chuyến.”
hớn hở, lại hỏi sao không đưa Diệu Chi theo.
Ta khéo miệng : “Trước hết phải xem Lưu lão gia có rộng rãi hay không đã.”
giả lả, ánh lại đầy khinh rẻ — e là bà ta coi ta hạng đàn bà bán cầu vinh.
Lưu lão gia hạ mình ở một biệt viện rất xa hoa, ta và đợi hai chén trà, mới diện kiến.
ta chừng năm mươi, bảo dưỡng không tệ, nom vẫn còn phong độ.
Vừa thấy ta vào cửa, ánh đã từ trên xuống dưới quét một lượt, hệt đang xem xét món hàng — khiến người ta thấy lạnh sống lưng.
“Người đâu?” Lưu lão gia nhìn sang hỏi .
“Là ta,” ta đáp lời.
Kiếp trước, nếu không tận chứng kiến, ai tin người đàn áo mũ chỉnh tề lại nấp dưới cái danh “thu nhận học trò” để buôn bán hài tử?
Đã là kẻ mua bán, thì bán ai có khác gì?
“Lưu lão gia,” ta bước lên một bước, “Nông phụ nghĩ rồi, không thể để họ Trần tuyệt hậu. Hay là… thu ta vậy. Ta làm nha hoàn phủ, trà, vâng lệnh, viết chữ, đàn ca đều tường tận. Dáng dấp lại không đến nỗi nào. thấy thế nào?”
Ta vừa dứt lời, Lưu lão gia đã bật .
“Một phụ có phu quân, tuổi cũng không còn trẻ, ta cần làm gì?”
“ sai rồi,” ta mỉm , “Theo ta , chuyến là định vào kinh . Mà các vị đại kinh thích dạng người ra sao, e là ta còn tỏ hơn .”
“ làm sao ta kinh ?”
“Có gì khó đoán? Ta nghe người ta kháo nhau, Lưu lão gia vốn là người Kinh mà.”
“Ha ha ha…” Lưu lão gia , “Cũng đúng.”
Có người thì thầm vào tai ta, ta chỉ nghe loáng thoáng hai chữ “ phủ”.
Chắc là bọn họ nghe chuyện ta muốn bán đổi lấy cơ hội quay về phủ.
Lưu lão gia lúc tỏ vẻ khinh thường.
ta phất ra hiệu ta gần, ý muốn ta hạ.
Ta cố kìm ghê tởm, bước lên.
Đúng lúc , binh lính xông vào.
“Ai là Lưu Hữu Tài? Có người tố cáo buôn bán khẩu!”
“Ai?!” Lưu Hữu Tài giận dữ đứng dậy, “Ta đây là thương đường hoàng, ai dám vu oan?”
“Ta!” — ta bước ra từ phía sau lưng ta, lạnh giọng .
“Lưu lão gia, là người tốt hay xấu, cứ khám xét là rõ.”
“Dựa vào đâu?” Lưu Hữu Tài còn hết, đã ăn ngay một cước từ viên quan dẫn .
“Dựa vào việc ta là tổ tông của . Lục soát!”
“Các ai sai ?! Ta thân với cả huyện thái gia đấy… Ưm ưm…”
kịp dứt câu, ta nhanh bịt miệng ta bằng chiếc khăn.
Quan quân dẫn đá thêm một cú, Lưu Hữu Tài lập tức ngất lịm.