Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/AUjruFF5OR

302

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 5

Không lâu sau, đám binh sĩ dẫn từ hậu viện ra hơn mười tám đứa trẻ trai gái, và mười thiếu nữ.

Tất đều mình đầy thương tích.

thiếu nữ thấy được cứu, òa khóc điên, mắng chửi Hữu Tài chẳng khác súc sinh đội lốt người.

Ngoài phủ đã tụ đông người xem náo nhiệt.

Viên quan tên Tam nhìn ta gật đầu, lập tức sai người trói Hữu Tài lại, áp giải huyện nha.

Giữa đường, Hữu Tài hồi tỉnh, bị dân chúng ném nước bọt, ném đá đến mức thà ngất còn hơn.

Khi huyện lệnh nhận được tin, dân tình phẫn nộ đã dâng cao, thế cục đã định.

Trừ phi ông ta không màng danh tiết, mới dám che.

Huống hồ, tịch biên họ cũng giúp quan phủ kiếm được một mớ bạc lớn.

Ta đứng sau đám đông, mắt lạnh nhìn tất , trong lòng thống khoái khôn tả.

Tam chen tới gần ta, cười hì hì nói:

tẩu tử lại tài đến thế! Trừ được mối họa lớn vậy, không thì chẳng biết còn nhiêu hài tử bị hại.”

“Chỉ tiếc…” ta khẽ than, “Lỡ kẻ ấy hối lộ đúng người, vẫn có thể bình yên thoát tội.”

“Tẩu tử yên tâm! Quan trên không bằng quan gần. Chỉ cần ta còn ở đây, hắn không sống nổi đến sáng mai.”

Ta thở phào.

Loại người hắn, sống để ?

Ngay bản thân ta, nếu là , cũng chẳng đáng sống.

Tam từng nhận ân huệ từ Trần . Ta còn nhớ rõ, rời , phu quân có căn dặn: nếu có chuyện, cứ đến tìm hắn.

, ta khinh thường tất những ai có dính líu đến Trần .

mới hiểu, những người ấy, đều là quý nhân trong đời ta.

Không biết , Trần đang ở nơi đâu?

Chinh ngoài sa trường, có gian khổ bằng ta giữ trong thời loạn không?

9

đến , bà con đang xôn xao nghị luận chuyện .

Trưởng khổ sở khuyên nhủ:

“Hiện đã là vụ cuối, nếu còn không xuống giống thì sang lấy ăn?”

Tiếng người nhao nhao:

“Còn màng chi tới? ta, trượng phu lẫn nhi tử đều c.h.ế.t nơi trường, để lại ta với con bé, tỉa để ?”

đó! Bọn Man Di sắp đánh tới nơi, nha môn trong đã bắt đầu khơi sông hộ , xong cũng chẳng kịp thu, chỉ tổ hoang phí giống!”

“Bây ai cũng chỉ sống được ngày nào hay ngày ấy, không nữa!”

Trưởng rớm nước mắt.

Nông dân sống nhờ ruộng cày, chẳng , thu không có tích trữ, đông không qua nổi, nói đến việc gánh vác thuế má triều đình?

Nhưng sự rối ren, chẳng ai nỡ ném giống xuống đất để phí hoài vô ích.

Chỉ là ta biết — sẽ thắng.

Ba tới yên ổn, chính là mầm.

Ta chen đám đông bước lên:

“Ta ! Hôm qua, tướng công ta – Trần mộng, nói quân ta đã đại thắng, đánh cho bọn Man Di trốn chui trốn nhủi, ba tới không dám tái phạm.

Chàng còn bảo, chẳng lâu nữa sẽ dẫn huynh đệ bình an trở .”

Ta cười:

“Đến ấy, tướng công trở thấy ta không lo cày cấy, thể nào cũng giận. Thửa ruộng , ta quyết .”

ta nào chẳng có người ra trận. Khi thanh bình thì ruộng, khi động binh thì lên đường.

Lần đi đã lâu, trong lại toàn lời đồn thất trận, tỷ muội trong ai nấy đều lòng lửa đốt.

Trần vốn là đầu lĩnh trong đám binh phu của , ta nói là chàng mộng, mọi người tin ngay.

“Trần thật sự mộng cho cô ??”

“Ta có nói dối ?”

“Nhưng trong râm ran nói quân thất trận, binh đi chẳng ai sống sót trở …”

“Vậy các vị thấy tận mắt rồi ? Chẳng lẽ nhiêu người đi, đến một người sống sót tin cũng không có? Dù chẳng ai , triều đình cũng có do thám gửi thư tin, đúng không?

chưa thấy tin, chính là tin tốt nhất!”

Một lời khai thông, ai nấy lòng bừng hy vọng.

Ta là người đầu tiên hạt xuống đất.

Có người theo, có kẻ vẫn đứng nhìn.

Chuyện nên , ta đã xong.

Phần còn lại, chẳng còn nằm trong tay ta nữa.

ấy, ánh mắt Trần Diệu Chi lần đầu nhìn ta bằng con mắt khác:

thấy người gần đây… khác lạ quá vậy.”

Ta búng tay, vén tóc, nháy mắt với hắn:

“Chắc là càng ngày càng đẹp không?!”

10

Trần Diệu Chi đỏ mặt, bị ta chọc tức bỏ đi.

Trần Nguyệt Nhi ôm miệng cười khúc khích.

Ruộng đồng phần vui vẻ trở lại.

Mới đó đã hơn một tháng. Chưa thấy tin sự, lại gặp cố nhân — thiếu gia Trịnh Thế Xương.

Vừa nghe ngóng đã rõ:

, Hầu phủ quyên chức cho hắn Thiên hộ, chỉ là lần đến sớm hai tháng.

Hắn vốn định mượn việc đánh dẹp ở vùng Bắc mà tích lũy công.

Đi gấp, chẳng mang theo nha hoàn hay nhũ mẫu, rảnh rỗi đi dạo trong , bất ngờ chạm mặt ta.

“….Là Vân Cẩn ? Đúng là ngươi thật!”

Chín trời, ta chẳng khác , còn Trịnh Thế Xương thì bụng phệ, mắt đục, trông bị tửu sắc gặm mòn.

“Nói xem, sống khổ quá không? Ta nghe nói ngươi vẫn luôn mong trở lại bên ta?”

Nếu là ta , ắt đã rơi lệ cảm động.

Nhưng đây…

Chỉ cần thấy hắn, ta liền nhớ đến mũi tên xuyên tim , cái c.h.ế.t không nhắm mắt ấy.

Toàn thân ta run lên.

Trịnh Thế Xương vẫn cười tủm tỉm:

ấy ta cũng chẳng nỡ để ngươi đi, chỉ là… mẫu thân ta… Ha! Mà thôi, trời không tuyệt đường người, chốn rừng hoang núi vắng lại gặp nhau.

Đi với ta đi, chờ ta phong hầu xong, xem còn ai dám khinh ngươi?”

Tùy chỉnh
Danh sách chương