Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/VwhsbeRll

119

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 7

Chẳng bao lâu sau, viện ngoài truyền đến tiếng cười rôm rả.

Tiếng khóc nức nở của Diệu nhi vang lên:

“Cha! tưởng cha không về nữa!”

“Cha đã hứa sẽ về, nhất định sẽ trở về. Nguyệt nhi cao hơn rồi, lại đây cho cha ôm một cái.”

Tiếng cười đùa, tiếng trò ấm áp vang khắp sân nhà.

Một hồi sau, Nguyệt nhi hỏi: “Nương  đâu ạ?”

“Nương  đang ngủ, chúng ta không nên quấy nhiễu nàng.”

Bên ngoài yên tĩnh trở lại.

Ta tựa lên cánh tay mình, thiếp cảm giác an tâm chưa từng có.

Tỉnh lại, thôn đã có nhà treo bạch lụa. Khắp nơi vang lên tiếng khóc than.

Sau bữa cơm, cả nhà ta ngồi dưới trăng ngắm sao. Phu quân , lần này hắn chỉ nghỉ ngơi một đêm, sáng mai sẽ áp trọng về kinh thành.

Ta nghe xong, bất giác trầm tư.

này dường không giống kiếp trước.

Hồi ấy, không có áp trọng gì cả, hắn chỉ mang thủ cấp địch về.

Cũng đêm đó, Từ Thế Xương – thiếu gia – đã sớm được tin, sai ta dâng rượu độc hại c.h.ế.t phu quân.

Nhưng hiện tại, mọi việc còn chưa xảy ra…

Lẽ nào Từ Thế Xương và phu quân đã thành hai đường thẳng không giao nhau?

Không… không thể nào.

Chuyến áp về kinh của hắn là công lớn, tất sẽ được phong thưởng, mà đó lại là điều Từ Thế Xương đang nhắm tới.

Nhưng… hắn sẽ ra tay ở đâu?

“Nhớ cẩn trọng trên đường.” – ta trịnh trọng dặn dò.

Hắn nhìn ta, ngạc nhiên: “Nương , lần nàng quan tâm đến ta thế này.”

Ta đỏ mặt, bụng mắng hắn không đứng đắn.

“Ta thật. Hôm trước vào thành, ta Từ Thế Xương rồi. Hắn là đích , ở thành biên ải này, chẳng ai quyền cao hơn hắn. Nếu hắn có yêu cầu gì, chàng nhất định đề phòng.”

Hắn kinh ngạc: “Không nàng luôn muốn quay lại sao? Giờ cơ hội đến rồi, sao lại bảo ta đề phòng?”

Ta lạnh nhạt: “Không quay lại nữa. Chỉ có kẻ ngốc mới rời bỏ cuộc sống yên bình quay về tìm chết.”

Hồi kiếp trước, ta chính là kẻ ngốc ấy.

Bỗng mặt ta bị bàn tay thô ráp giữ lại, phu quân cúi hôn mạnh lên má.

“Nương , ta rốt cuộc cũng chờ được nàng rồi! Ha ha ha!”

Nguyệt nhi che miệng cười trộm.

Diệu nhi thì đỏ mặt quay , giả vờ không .

Chỉ có phu quân, cười ánh nắng mùa xuân.

Ta: Thôi vậy, mặc chàng vui vẻ .

13

Sáng sớm tinh mơ, phu quân lên đường.

Khác với những lần xuất chinh trước, lần này, ai nấy đều nở nụ cười.

Diệu nhi chạy trước chạy sau, hỏi cha:

“Cha! Áp trọng về kinh có được phong đại quan không?”

Chàng cười xoa :

“Thế nào? cũng muốn thiếu gia sao? Không dễ đâu.” Rồi hắn nghiêm túc dạy : “Học hành cho giỏi, muốn gì thì tự mình giành lấy.”

Diệu nhi nghiêm trang gật .

Ta giao hai đứa lại cho trông coi, theo phu quân đến nha môn đưa tiễn. Không ngờ, Từ Thế Xương cũng có mặt.

Hắn ngồi chễm chệ ở trí cao nhất, khoan thai nhấp trà.

“Trần Ý, đường về kinh ta rành rẽ. Không bằng ta dẫn đường cho các .”

Chưa kịp phu quân đáp, huyện thừa đã lên tiếng:

“Có công cùng, thật là cầu còn không được! nên biết điều, quan hệ sâu rộng. Đừng mất cả tính mạng vì vô ý!”

Phu quân nhìn Từ Thế Xương với ánh mắt lạnh băng, không một lời.

Từ Thế Xương lại nhìn ta, mắt hiện lên vẻ dâm tà.

“Vân Cẩn, hay là theo ta cùng về kinh ?”

Phu quân chắn trước: “Nương của ta, không cần công lo.”

Hắn cười nhạt: “ đừng quên, có được ngày hôm nay là nhờ nâng đỡ. Vân Cẩn vốn là nha hoàn ta ban thưởng, đừng không biết điều.”

Phu quân tay nắm chặt, gân xanh nổi rõ. Ta vội kéo hắn lại, trấn an:

“Còn núi xanh, chẳng sợ thiếu củi.”

Đoàn xe áp xuất phát.

Trước khi , ánh mắt Từ Thế Xương nhìn ta đầy thâm hiểm.

Quả nhiên, không bao lâu sau, ta bị của hắn bắt lại.

“Gia nhà ta , đưa theo tiện thân cận hạ.”

Hai tên tay chân cười hèn hạ.

Ta biết, nên đến rốt cuộc vẫn đến.

Chúng bịt miệng ta, vòng ra sau đội ngũ, nhét ta lên xe chở tạp vật.

“Về đến kinh, gia gia sẽ thương thật tốt.”

Ta giương mắt căm phẫn.

Hắn không dám ở lại quá lâu, chỉ thi thoảng quay lại buông lời sàm sỡ.

Ta giả vờ nhắm mắt bất động, đợi thời cơ.

Suốt hai ngày đường, ta bị nhốt sau, không thể biết tình hình trước.

Chuyến này còn có một tiểu thư là gái của đại địch quốc, mới mười sáu, dung mạo nhu nhược.

Lúc nghỉ quân, Từ Thế Xương bỉ ổi kéo nàng vào miếu hoang bên đường.

phẫn nộ la hét, sĩ dùng gậy đàn áp, tình hình căng thẳng.

Phu quân nghe tin, cưỡi ngựa vội vã đến, xông vào miếu cứu nàng ra.

Nàng run rẩy khóc đứt từng khúc ruột, muốn lao tự vẫn, may được ngăn lại.

cha tù trông , bật khóc không thành tiếng, quỳ lạy phu quân ta.

Từ Thế Xương chạy ra, miệng mắng chó điên:

quản việc không đâu!”

Rồi nhìn tiểu thư ấy, nhổ nước bọt: “Trước khi tới kinh, gia sẽ lấy mạng trước!”

Lúc ấy, ta lợi dụng tiểu đồng canh xe đang mải xem náo nhiệt, rút lưỡi d.a.o giấu dưới đế giày, lặng lẽ cắt dây trói.

Nửa đêm, ta c.ắ.t c.ổ tên gác, thay y phục của hắn.

Ta không tìm phu quân – hắn ở quá xa, ta thì còn một món nợ đòi…

14

Ta lén đến gần lĩnh đang bị áp , dùng đá gõ nhẹ vào khúc gỗ cạnh xe tù:

“Đại , muốn cứu lấy nữ nhi của ngài một đường sống không?”

ta hạ giọng: “ định thế nào?”

“Tên cẩu tặc họ Từ kia nhắm vào ái nữ của ngài. Dọc đường còn có thể khống chế, nhưng đến Kinh Thành, đổi tiếp nhận thì sợ chẳng ai dám can thiệp. Ta có thể giúp ngài cứu .”

muốn ta gì?”

Không hổ là lĩnh, tỉnh táo, sắc bén.

“Ta muốn lấy mạng Từ Thế Xương.”

“Ta lấy gì tin ?”

“Ta là thê của Trần Ý. Chiếc khăn che mặt hắn hay dùng trên chiến trường là do ta thêu. Đó là hoa đào ba cánh, thêu hỏng, ai nhìn kỹ cũng nhận ra.”

kia sửng sốt. Hẳn là ta từng đụng độ Trần Ý, nhận ra lời ta không giả.

không có nhiều thời gian. hay không ?” Ta nhìn bóng lính tuần tra xa xa đang tiến gần.

ta gật . “Được. Giết Từ Thế Xương, bảo toàn tính mạng cho nữ nhi của ta.”

“Ta thề!”

Ta lặng lẽ ra nơi đóng quân của Từ Thế Xương, sau đó lần lượt nhét d.a.o lam giấu dưới đế giày vào tay vài khỏe mạnh.

Không lâu sau, doanh trướng nơi Từ Thế Xương nghỉ ngơi vang lên tiếng c.h.é.m giết.

Hắn trần truồng lao ra ngoài, gào to cầu cứu.

Trần Ý vội phi ngựa quay lại. Nhưng ta ngăn chàng lại.

Chàng liếc ta, mắt lướt qua ngỡ ngàng, rồi nhìn lao về Từ Thế Xương. Chỉ một ánh mắt, chàng đã hiểu mọi .

Trần Ý lập tức điều động sĩ:

“Toàn quân cảnh giới! Đề phòng nội ứng ngoại hợp, không ai trốn thoát!”

Lệnh vừa ban, lính tập trung tuần tra bốn , lực lượng bảo vệ Từ Thế Xương vì thế giảm mạnh.

Chỉ khoảnh khắc ngắn ngủi, Từ Thế Xương đã bị quân kia vung đao c.h.é.m một nhát sâu vào lưng.

Trước khi gục xuống, hắn giãy dụa, hai tay chỉ về chúng ta, gương mặt đầy tức giận và oán độc.

Ta mỉm cười lạnh lẽo.

Đời trước hắn b.ắ.n ta một mũi xuyên tim, đời này cuối cùng cũng nếm thử nỗi đau ấy.

Khi bọn ta vây quanh kia, ta mặt đầy máu, vẫn chăm chăm nhìn ta và Trần Ý.

trầm giọng:

nếu không giữ lời, ta dù quỷ cũng không tha cho các !”

rồi rút d.a.o tự vẫn.

Máu b.ắ.n tung tóe.

Trần Ý quay , ôm ta vào lòng.

“Đừng nhìn. Có ta ở đây rồi, không sợ.”

Ta dựa vào n.g.ự.c chàng, mỉm cười nhẹ nhàng:

“Sợ sao? đáng sợ, đều đã qua cả rồi.”

15

Rạng sáng, ta và Trần Ý đứng bên bờ sông, cùng ngắm bình minh.

Khói bếp mờ mịt sau lưng, trước mắt là trời cao đất rộng.

“Phu , giang sơn đã yên, nàng bằng lòng cùng ta sống những ngày tháng bình dị chăng?”

Ta vén lọn tóc bên má, nhẹ đáp:

“Phu quân, kiếp trước thất lễ, kiếp này coi bù đắp cho chàng.”

gái quân kia được Trần Ý âm thầm sắp xếp, chỉ coi là phu, đưa về Kinh. Sau đó ta bỏ tiền chuộc ra, đưa nàng rời kinh thành, tìm đáng tin cậy gửi gắm.

Trần Ý thăng chức.

Ngày chúng ta trở về quê, ruộng đồng đã chín vàng, lúa trĩu hạt.

Là mùa bội thu.

-HẾT-

Tùy chỉnh
Danh sách chương