Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/AUjrty3sB1
119
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Ta thử lắc nhẹ dây thừng, để bát chìm hẳn .
Sau đó, nín thở, bắt kéo lên!
Dây căng chặt.
Nặng.
Ta nghiến răng, từng chút một, dốc hết sức bình sinh kéo lên.
Cánh run rẩy vì mỏi.
Cuối cùng!
vòng gỗ buộc bát — được ta kéo lên khỏi miệng !
Trong bát, là gần đầy một bát nước trong veo!
Trong vắt!
Mát lạnh!
Dưới ánh mặt trời chiếu rọi, lấp lánh ánh sáng mê người!
Ta gần như nhào tới, hai nâng lấy bát sứt ấy.
Mặc kệ lạnh buốt.
mặc kệ viền bát dính chút bùn đất.
Ngửa cổ, ừng ực ừng ực, từng ngụm lớn rót vào cổ họng khô khốc cháy rát!
Nước mát lạnh ngọt lành, trượt qua cổ họng khô khốc nóng bỏng, tức khắc tưới mát ngũ tạng lục phủ!
Ngon quá!
Ngon hơn ngọc dịch ngọc tương!
Ta uống quá nhanh, sặc đến ho khan, nước mắt ho trào .
Thế trên mặt, khóe miệng ta không kiềm được nở nụ cười thật lớn.
Nước!
Cuối cùng ta nước !
nước, tất đều khác.
đất ta khai hoang cuối cùng thể được tưới tắm.
Ta dùng bát sứt miệng, từng bát một, thật cẩn trọng, mang nước quý giá rưới lên đất vừa được xới tơi.
Đất ẩm thấm nước, tỏa mùi hương dịu nhẹ, mang theo hơi thở sinh cơ bừng bừng.
hạt thì sao?
Không hạt .
mỗi ta ăn bột ngô, đều được làm từ loại bột thô nhất, nguyên lớp cám.
Vì thế, ta giữ một nửa trong hai được chia mỗi .
Ngâm mềm nước …
Sau đó, ta cẩn thận nhặt hạt ngũ cốc và lúa mạch xíu chưa nghiền nát hoàn toàn trong đám hồ bột ngô ấy.
Từng hạt, từng hạt một.
Tựa như đãi vàng trong cát.
hạt được nhặt , ta rửa sạch, đem phơi khô.
Đây chính là kho hạt ta.
Dù ít ỏi đến đáng thương, chẳng rõ gì.
ta đem từng hạt, từng hạt một, chôn đất tưới đẫm nước với đầy hy vọng.
Phần hồ ngô , ta phải bịt mũi nuốt .
Vì để sống.
Vì để chờ hạt ta nảy mầm.
tháng, dường như bắt chút hy vọng.
Không là sự giằng co khô khốc tuyệt vọng nữa.
Mỗi , ta đều đặn dậy từ sáng sớm.
Việc tiên — chạy đến cạnh vườn , ngồi xổm xem.
Đất ẩm.
trơ trụi, không gì .
Một .
Hai .
Ba .
…
Đến khi ta bắt nghi ngờ, phải chăng hạt ấy chết .
Thì vào một buổi sáng sớm hôm ấy.
Ta như thường lệ, ngồi xổm bên đất kia.
Một tia xanh yếu ớt đến mức gần như không nhìn thấy, rụt rè đội lên khỏi lớp đất nâu sẫm!
lắm, rất .
Non đến mức như chỉ khẽ chạm thôi sẽ tan biến.
nó… quả thật là màu xanh!
Nó… là sinh mệnh!
Ta bất giác lấy che miệng , sợ chính mình kêu lên làm nó giật mình rụt .
Tim đập thình thịch như nổi trống trong lồng ngực.
Hốc mắt bỗng nóng rực.
Nảy mầm !
Hạt ta… nảy mầm !
Từ hôm ấy, ta nâng niu chăm bẵm mầm non ấy như báu vật quý giá nhất trần đời.
Tưới nước, nhổ cỏ dại mọc xen, dùng gạch ngói vỡ nhặt được chắn bớt ánh nắng gắt.
Trông thấy chúng từng chút một vươn lá non, từ một chấm xanh kim, nở to móng , đến bàn …
Dù mọc lưa thưa, xiêu vẹo đông nghiêng tây ngả…
chúng sống!
Là do chính ta gieo trồng nên!
cảm giác thỏa mãn ấy, mãnh liệt hơn lúc năm xưa được bệ hạ ban tặng minh châu Nam Hải.
Hôm ấy, ta đang ngồi xổm bên đất, ngốc nghếch nhìn mấy chiếc lá non xanh mơn mởn như cải con cười một mình.
Chợt —
Sau lưng vang lên một tiếng nức nở rất khẽ, kìm nén bi thương.
Ta giật mình, quay phắt .
Chỉ thấy nơi góc cánh cửa cung mục nát Trường Tín cung, một bóng người co ro ngồi đó.
Trên người là bộ cung phục bạc màu, giặt đến trắng bệch.
Tóc tai rối loạn, vai khẽ run lên từng chặp.
Là một nữ nhân.
Nhìn dáng người thì tuổi không lớn.
Nàng hình như cảm giác được ta phát hiện , tiếng khóc lập tức nghẹn .
Sợ hãi ngẩng lên.
Một gương mặt gầy gò trắng bệch, không che nổi nét thanh tú.
Trên má vương nước mắt.
Ánh mắt như con nai con hoảng sợ.
“Ai đó?” — ta cảnh giác hỏi, theo phản xạ siết chặt cây cào sắt rỉ trong .
“Ta… ta là…” – nàng ta vừa khóc vừa run, nói không nên lời – “Ta đưa vào đây… Tiểu nữ… gọi là Tiêu Tịch…”
ĐỌC TIẾP :