Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9pUB6jBLsY
119
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
thùng, một nồi loãng đục ngầu, vài mảnh lá rau nát bấy.
Trên mặt nước lềnh bềnh một tầng váng mỡ không rõ từ đâu ra.
Bốc một mùi ôi thiu không sao hình dung .
Bên còn lặn lội hai cái bánh hấp đen xám như tro, khô cứng như đá.
Đây chính “cơm” dành cho phi tần bị đày vào lãnh .
Ta nhìn chằm chằm vào cái thùng ấy.
Cái cảm giác buồn nôn vốn vừa đè xuống, nay trào .
Thứ này… còn khó nuốt hơn cỏ?
Ta do dự lâu.
Cuối vẫn bước gần.
lấy cái bát đất thô mẻ miệng, nín , múc nửa bát loãng.
Cẩn thận tránh những mảnh lá mục và váng mỡ .
Rồi thêm một cái bánh .
Cứng mức cấn .
Ta thử một miếng.
Suýt chút nữa làm gãy răng.
Một mùi nồng nặc, như trấu mục lâu năm trộn lẫn với ẩm mốc, xộc thẳng vào mũi.
“Ọe…”
Lần này sự không nhịn được.
Ta lao về góc tường, nôn khan.
Nôn mức nước mắt nước mũi chảy ròng ròng.
Quá ghê tởm.
Cái này căn bản không phải đồ cho người ăn!
Ta vịn tường, dốc từng .
Nhìn cái bánh bị ta một miếng dưới đất, bát loang lổ váng dầu.
Một cơn tức cuộn như lửa bốc từ ngực.
Mẹ nó chứ!
Lão nương không ăn nữa!
không nuốt thứ cám lợn này!
Ta quay người lao vào Tây phối điện, dập cửa cái rầm (mặc dù cái cửa mục kia dập mạnh mấy chẳng vang được bao nhiêu).
Ngồi phịch xuống ổ rơm lạnh lẽo trên nền đất ( ra chỉ mấy tấm ván mục với bó cỏ khô), nghẹn họng.
cái cảnh sống khốn kiếp này.
bản thân vô dụng.
càng cái số phận chó má này.
Bụng bắt đầu kêu gào.
So với trước còn dữ dội hơn.
.
nóng rát, như lửa thiêu bụng.
Đầu óc bắt đầu không khống chế được tưởng tượng ra đủ loại mỹ thực.
Càng nghĩ càng .
mức lòng bồn chồn, run rẩy.
Ta nhìn bàn đang khẽ run của mình.
Mười năm được nuông chiều như ngọc, đôi này được chăm chút tỉ mỉ, trắng trẻo mịn màng.
Lớp dầu móng đỏ chót nay đã bong tróc loang lổ.
Thế nhưng đôi này, ngoài đàn cầm, viết chữ, thêu hoa, bóc vải… thì còn làm được gì?
Trồng trọt? Không biết.
Săn bắt? Nói mơ đi.
Thậm chí nhóm lửa không biết!
Ở nơi như lãnh , cầm kỳ thư họa phế phẩm.
Còn kỹ năng thể giúp sống sót… ta chẳng lấy một mống.
trào phúng.
Ta – Thẩm Diểu – cuộn thắng hậu ,
không cuộn một bữa cơm lãnh .
Không được.
Không thể cứ thế này .
kiểu … quá nhục nhã.
Ta hít sâu một , ép bản thân phải bình tĩnh.
Dán mắt vào cái bánh vừa rồi ta chán ghét không thèm đụng.
Bước tới, nó .
Dùng áo chùi mạnh phần đã qua.
Sau đi ra sân, tìm một tảng đá tương đối bằng phẳng.
Đặt cái bánh trên.
thêm một tảng đá khác…
Rầm!
Rầm!
Rầm!
Ta đập mạnh xuống!
Một lần, hai lần, ba lần…
Tựa như đang phát tiết tất uất ức và căm phẫn tích tụ lòng.
Cái bánh khô cứng như đá, bị ta đập thành từng mảnh vụn và lớp thô.
Ta gom tất mảnh vụn ấy quét vào cái bát đất mẻ miệng.
đi múc nửa bát loãng đục ngầu kia.
Đổ bánh vào.
Dùng một cành cây nhỏ được, ra sức khuấy đều.
Khuấy thành một chén hồ lỏng sền sệt.
Sau , ta nín .
Nhắm mắt .
răng hạ quyết tâm.
Bưng bát , ừng ực ừng ực, đem toàn bộ chỗ hồ lạnh tanh, bốc mùi ôi mốc ấy dốc hết vào cổ họng!
Không dám cảm nhận mùi vị.
Chỉ cầu nhanh chóng kết thúc.
Một bát hồ trôi xuống bụng.
Cuối dạ dày chút cảm giác no nê, nặng nề.
Dù vẫn còn buồn nôn.
Nhưng ít ra… sẽ không .
Ta tựa người vào góc tường, dài, sâu ra một trọc khí.
Mặt mày ướt đẫm.
Không rõ mồ hôi do cố gắng quá sức đổ ra, hay nước mắt không kìm được.
Tôn nghiêm của Quý phi Thẩm Diểu?
Thứ … trước khát vọng sống, chẳng đáng một đồng.
Những ngày tháng sau , cứ như thế một ngày một ngày gắng gượng sống qua.
Chén “ cám heo” mỗi trưa trở thành chiếc rơm cuối níu lấy mạng ta.
Dù khó nuốt, nhưng ít nhất vẫn còn kéo được .