Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/10t3CFo17o
302
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Lần tiên ta hành thích thất bại.
Đoan lệnh vệ quân bọn ta Tả tướng – .
ca đề bản lĩnh của ta, liền chỉ định ta ra tay.
cũng là nhiệm vụ tiên kể từ khi ta con đường thủ.
Trước khi hành động, ca dặn dặn lại:
“Tiểu Bát, Tả tướng tuy gian trá xảo quyệt, nhưng hắn không giỏi võ. Với bản lĩnh của ngươi, tất sẽ hạ gục hắn.”
“Ngươi cứ coi như luyện tập thường ngày, chớ quá căng thẳng.”
Ta hiểu ý.
Hẳn là phái một thiên tài như ta g.i.ế.c một kẻ tay trói gà không chặt quả thật uổng phí, nên mới phải trấn an nhiều lần.
Để dễ bề ra tay, ta giả trang thành vũ , trà trộn phường nhạc.
Ta vốn tính là đợi tới chọn vũ , sẽ nhân hội lao ra xử gọn hắn.
Ai ngờ… hắn lại chẳng thèm chọn ta!
đắc dĩ, ta thay y phục đêm, ẩn mình dưới giường hắn, định hắn một đòn ngờ.
Chờ mãi, chờ đến canh ba, cuối cùng cũng có người .
Ta căng thẳng siết chặt kiếm trong tay. phòng bị đẩy ra.
Ánh trăng yếu ớt rọi xuống, dáng ráo tuấn tú hiện nơi .
Chân dài sắp qua ngưỡng.
Thời vừa tới, ta lập tức lao ra, kiếm trong tay giơ .
Tiểu tim đập thình thịch nơi cổ họng.
Một nhát bổ xuống—
mắt bỗng tối sầm.
Rồi… ta ngủ thẳng cẳng.
“Ngủ gục ư?!!
“Ngươi đúng là thiên tài hiếm có!!!”
“Cái tật vừa căng thẳng là lăn ra ngủ , rốt cuộc bao giờ mới bỏ được hả?!”
Giọng vịt đực của ca rung trời, làm chim chóc trên cành hoảng sợ bay tán loạn.
“Thế còn hắn? Ngươi ngủ ngay trước , sao hắn không g.i.ế.c ngươi?”
Ta cúi chột dạ.
Khi tỉnh lại, ta đã nằm trên giường.
Bên cạnh còn có một tử, quay lưng về phía ta.
Đường nét nghiêng góc cạnh rõ ràng, chỉ thoáng nhìn cũng biết là một mỹ .
Đặc biệt là thân hình lớn, xiêm y trắng mỏng manh, bờ lưng thon dài ẩn hiện trong ánh trăng, khiến người ta nhìn đến thất .
Ta thầm nghĩ: Người chắc hẳn chính là gian .
May mà định lực của ta vững vàng, nếu không đã mắc bẫy mỹ kế.
Nhưng sao có thể báo cáo chuyện được?
Chẳng lẽ nói: tuy ta không g.i.ế.c được người, nhưng lại… ngủ cùng người ta rồi?
Thế chẳng phải thành ra ta cấu kết với gian ?
Không được, không được!
Ta đành xoa mũi, ấp úng đáp:
“Có lẽ gần hắn tu hành lễ Phật… không tiện sinh.”
“……”
Hiển nhiên ca không tin, tay chắp sau lưng qua lại, tức đến giậm chân, nhưng ngoài miệng vẫn liên tục mỉa mai:
“Đúng là thiên tài!”
Không những không phạt, ca còn ném ta một khối ngọc bài:
“Đến Tố Tâm Các, làm một tấm nạ da người. Từ nay thì đeo .”
“Nhớ kỹ! Đừng có ngủ nữa!”
Ta cầm ngọc bài đến Tố Tâm Các.
Chưa kịp lấy nạ, được ca động viên, ta lại mò đến phường nhạc.
Chẳng qua vì không ham gì khác, chỉ thích vũ ở đó.
Lên lầu , cách một tấm bình phong, ta thoáng nhìn liền nhận ra lưng gầy quen thuộc.
Hắn dường như nghe động tĩnh, chậm rãi quay .
“Là ai?”
Âm sắc lạnh nhạt, mang vẻ uy nghiêm vốn có.
Ngay sau đó, hắn lại mở miệng:
“Là ngươi? Sao ngươi lại tới ?”
Ôi trời!
Hắn nhận ra ta rồi!
Ta đứng c.h.ế.t trân ngoài , chân phải giơ lên mà không dám .
Làm sao ? Làm sao ?
Giết ngay bây giờ?
Hay trốn trước đã?
Chưa kịp suy nghĩ, tay chân đã phản ứng nhanh hơn óc, ta xoay người chạy biến.
Đúng lúc ấy, một tiểu đồng đuổi , đưa ta lệnh bài phủ cùng một tờ giấy.
Trên giấy viết: “Ra khỏi thành, dặm về phía đông, đến Tô Uyển.”
Tiểu đồng nói:
“ gia căn dặn, đêm nay ngươi đến đó chờ.”
gia?
Ta phản xạ tìm kiếm dáng Đoan Trữ Thanh Dã.
Không .
Không đâu cả.
Chỉ biết, trong gian phòng lại có thêm một người vừa .
Chẳng trách Đoan dặn ta đổi chỗ ra tay, chắc hẳn vì ngại phường nhạc tiện.
Nghĩ vậy, ta lập tức chạy đến nơi hẹn.
Chờ đến nửa đêm, rốt cuộc kiệu cũng trở về.
Ta nhảy ra, kiếm vừa rút.
Chưa kịp đâm, eo đã bị một bàn tay mạnh mẽ vòng lấy, kéo cả người trong kiệu.
“Ngươi muốn g.i.ế.c ta?”
Giọng khàn lạnh, xen lẫn ngờ và cảm xúc bị kìm nén.
Hương gỗ nhàn nhạt từ người hắn lan đến, khiến tim ta đập dồn dập.
“Nhìn rõ ta là ai.”
Hắn nâng cằm ta, bắt buộc ngẩng lên.
Trong khoảnh khắc ấy, tim ta thắt lại—
mắt tối sầm.
Lại ngủ say.
Khi tỉnh lại, ta nằm trên giường.
Nhưng đó là giường của vệ quân bọn ta.
Bên cạnh chẳng có mỹ nào, chỉ có một chiếc áo khoác của tử rơi dưới đất.
Cái… cái …
Chẳng lẽ ta lại ngủ cùng gian kia lần nữa?
Nhưng tại sao hắn tha ta?
Đêm thứ , mang nghi hoặc, ta lại đến Tô Uyển.
Thân pháp lướt lên mái hiên, rất nhanh đã dáng gian .
Lần ta cẩn trọng hơn, mang mê hương.
Đang định chọc thủng sổ, thổi mê hương trong thì…
đã mở.
Ta hoảng hốt quay người bỏ chạy, nhưng hắn chỉ vươn tay, nhẹ nhàng đã bắt được ta từ phía sau.
“Lại đến?” – trong giọng nói thoáng chút đắc dĩ.
Ta cắn răng, nghĩ thầm không thành, vậy thì trở g.i.ế.c luôn!