Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
119
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Đứa cũng gầy gò, xám xịt, ánh mắt trống rỗng, thậm chí có kẻ đủ áo che thân.
Ta bỗng nhớ đến tỷ tỷ, toàn thân run rẩy, sống mũi cay xè, mắt rưng lệ.
Ngay lúc , có tiếng chân vọng lại.
Ta còn tưởng đó là hoàng hôn kia.
Nhưng dần dần, một bóng dáng gầy từ bậc thang đi xuống.
đến gần, ta nhìn rõ khuôn mặt hắn.
Là Tống Kỳ.
Ta ngây người:
“Sao… sao lại là ngươi?”
Qua song sắt, hắn thong dong tựa vào vách, giọng lười nhác lẽo:
“Ngươi tưởng là ? Hoàng thượng sao?”
“Ta là cánh tay trái của ngài, phụ trách tìm và bồi dưỡng vài ‘đồ chơi’ cho ngài.”
“Tô Nhược Nhi, huyết hải thâm của Tô gia, của Trần thống lĩnh, nếu ngươi , thì hãy phối hợp cùng ta.”
Khuôn mặt từng tựa gió mát trăng , giờ đây xa lạ đến người.
Ta bất giác lùi lại, hỏi ngược:
“Ngươi ta phối hợp thế ?”
Ánh mắt hắn lóe tia lẽo:
“Ta đưa ngươi đến trước mặt hoàng thượng, ngươi không cần làm gì cả.”
“Bao năm qua, ta nhẫn nhục mưu đồ, để có ngày giúp Đoan Vương lên ngôi. ngờ hắn lại trung mù quáng, sống c.h.ế.t không chịu .”
“Nhưng giờ thì . Nếu ngươi c.h.ế.t tay hoàng thượng, hắn tất tạo .”
“Đến lúc , của ngươi cũng được .”
Ta: “……”
Đợi ta c.h.ế.t rồi mới có thể ? Hắn coi ta là kẻ ngu ngốc sao?
đi lại lấy cái c.h.ế.t của chính mình làm điều kiện?
Ta vừa mới thành thân, còn chưa kịp cùng phu ân ái, lại để cẩu hoàng g.i.ế.c c.h.ế.t sao?
Tên Tống Kỳ này quả là điên loạn!
Ta cắn môi, lựa lời dò hỏi:
“Vậy… chuyện của Đoan Vương, là ngươi sắp đặt?”
“Nhưng dù ngài có vài phần tình ý với ta, cũng không đến mức ta tạo .”
Tống Kỳ hừ :
“Ngươi nghĩ sao hắn lại sai ngươi ám sát ta? ngươi ngày ngày ồn ào đòi làm thích khách thực sự sao?”
“Hắn biết rõ ngươi không được, nhưng vẫn ngươi nhờ ta diễn một vở kịch.”
“Ta liền thuận thế, dẫn hắn đến phường nhạc, lại dụ hoàng cải trang xuất cung gặp ngươi, mượn cớ khuyên hắn đoạt quyền.”
“ ngờ, hắn vẫn không chịu”.
“Hừ, thiếu niên tướng từng một thời hiên ngang, nay lại hóa thành kẻ trung đến mức hại nước…”
Hắn bỗng dừng lại, ánh mắt thoáng lóe, rồi nén lời không nói thêm.
lòng ta run lên, nhưng cũng hiểu ra những khúc mắc mấy hôm nay.
Trước kia ta lén nghe nhiều lần, quả thật hắn luôn khuyên Trữ Dã tạo .
Nhưng một người quyền chức trọng như hắn, đã có đủ hết thảy, cần gì liều lĩnh?
Ta từng nghĩ hắn thiên hạ, cứu bá tánh thoát khỏi dầu sôi lửa bỏng
Nhưng hôm nay, hắn nhắc chữ đến lê dân.
Nghĩ vậy, ta không kìm được chất vấn:
“Hắn không chịu , ngươi hết lần này đến lần ép hắn . Ngoài việc bức ép người , ngươi còn biết làm gì?”
“Ngươi thân đã ở ngôi , sao không tự đoạt lấy ngôi báu?”
Lời ta vừa dứt, sắc mặt hắn lập tức đổi.
Đôi mắt vốn sáng sủa thoáng hiện bóng u ám hiểm độc.
Ta chợt hiểu.
Hắn .
Nhưng hắn không hoàng tộc, không có danh phận, dù thế cũng không đến lượt hắn ngồi ngôi cửu ngũ.
Hắn cần một cách danh chính ngôn thuận để giành lấy quyền lực tối thượng.
Cách là gì?
trừ gian thần!
Một Trữ Dã bị ép mưu , Tống Kỳ có cớ “ trừ gian thần” để đối phó.
Không còn hoàng , cũng còn Đoan Vương quyền chức trọng, hắn dựng một hoàng bù nhìn ngoan ngoãn, còn mình thì nắm quyền nhiếp chính.
Quả là tâm cơ thâm sâu.
Ta giả vờ đồng ý hợp tác, đưa ra một điều kiện: ta không tháo mặt nạ da người.
Tống Kỳ nghe vậy liền bật cười :
“Tuỳ ngươi. Giữ được gương mặt dưới lớp mặt nạ hay không, còn xem bản lĩnh của ngươi.
“Dù sao cũng chưa toàn vẹn rời khỏi tay bệ hạ.”
Ta nghe xong, cả người run lên, lập tức nhớ đến t.h.i t.h.ể tỷ tỷ năm xưa bị đưa về Tô phủ, quả thật còn chỗ lành lặn.
Ta cởi bỏ hỷ phục trên người. May mắn là mấy nha hoàn kia ép mặc thêm, chứ chưa thay y phục ta vốn mặc sẵn.
Ta sờ bên hông, rồi lẳng lặng theo Tống Kỳ rời đi.
Hắn đưa ta đến một cung điện, rồi xoay người bỏ đi.
ta vào, dưới màn trướng là xác một tiểu hoạn quan đã tắt thở.
Còn hoàng thì ngồi trên giường.
ta vẫn mang gương mặt hiền từ giả dối, là nơi khóe mắt thêm nhiều nếp nhăn, trên gò má loang vài vết đốm.
ta không nhận ra ta.
Đến nhìn rõ diện mạo ta, đôi mắt đục ngầu của ta thoáng hiện thất vọng:
“ lẽ thiên hạ, thứ đồ tươi mới đều đã c.h.ế.t sạch? Tống Kỳ tốn bao nhiêu thời gian tìm cho trẫm, cuối cùng lại là cái thứ tầm thường thế này sao?!”
ta quát một tiếng, trần chân về phía ta.
Ta quỳ dưới đất, bất động.
đầu ta lóe lên một ý niệm: nếu ta tự tay g.i.ế.c già súc sinh này, không rửa hận, còn phá vỡ âm mưu hại Trữ Dã của Tống Kỳ.
Ngay đến trước mặt, ta rút trâm vàng, đ.â.m thẳng vào gân chân ta.
Đang định khoét tiếp, ta hất mạnh một cước, đá ta văng ra.