Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/2LOQmje0b1
302
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Ngẩng lên, ánh mắt ta chạm Thanh .
đôi mắt sâu thẳm ấy, hiện lên sự xót xa, lo âu và áy náy.
Hắn ôm chặt ta:
“Không phải tại nàng.”
“ ta để mắt đến là sản giàu có .”
Hắn siết rất chặt, giọng nghẹn lại, ẩn chứa chút run rẩy khó nhận ra.
Dù vòng tay ấm áp ấy, toàn ta lạnh buốt.
Ta vừa khóc vừa hỏi, ba năm trước lão trên đường hồi kinh bị ám sát, có phải ta?
Hắn đáp không phải.
“Đó là triều đình, không liên quan đến nàng.”
“Đừng gánh mọi tội lỗi về mình. Dù nàng không tiết lộ vị trí phủ, tìm .”
“Trước gặp các nàng, ta đã nhắm rồi.”
“Trần thống lĩnh không phải nàng. Năm đó phụ nàng chưa từng giao ra vị trí kho bí mật, đến nay ta đang lùng sục.”
“Hôm ấy nhận ra nàng, ta liền cho rằng nàng biết nơi cất giấu châu báu.”
“ ta là kho báu , không phải nàng.”
giải thích ấy chẳng khiến ta thấy nhẹ nhõm.
Xét đến cùng, đại ca bị bắt, là lỗi ta.
ta không ra ngoài, sớm mang mặt nạ da người, thì đã chẳng bị nhận ra.
, thật sự là lỗi ta sao?
Không!
Nguồn cơn đều là tên bạo quân ấy!
Là ta hôn quân vô đạo, tham lam vô độ, còn ưa hại đời thiếu nữ!
Sai không phải dung mạo tỷ tỷ ta, chẳng phải cải .
Người sai là ta!
Mối thù m.á.u này, ta nhất định phải báo!
ta – một kẻ bệnh tật, lại là thích khách nửa vời – thì có thể làm gì?
Đại ca sống c.h.ế.t chưa rõ, ta còn chẳng có cách cứu huynh ấy.
Thế là, ta nghĩ đến Tống Kỳ.
Hôm ấy hắn ám Thanh tạo phản.
là đối phó Hoàng đế, có lẽ hắn giúp ta.
Kể từ ta khôi phục ký ức, Thanh thường xuyên đến thăm.
Ngay thuốc, phải tự tay đút ta từng thìa.
hễ ta hỏi đến đại ca, hắn không chịu rõ.
“Nàng cần dưỡng bệnh, đừng nghĩ ngợi nhiều. Mọi có ta.”
Hắn đặt bát sứ xuống, đưa cho ta một quả táo tàu đỏ quen thuộc.
Ta lấy tay che miệng, lắc đầu:
“ , người hãy cho ta một câu rõ ràng!”
“Rốt cuộc đại ca đã c.h.ế.t hay còn sống?”
“ còn sống thì nàng định làm gì? đã chết, nàng có thể thế nào?”
“ còn sống, ta cứu. đã chết, ta báo thù cho huynh ấy!”
Ta tức giận nắm chặt tay, huơ mấy cái trước mặt hắn.
Hắn lập tức ấn xuống, ánh mắt tối sầm:
“Con kiến lay cây, há dễ thành công?”
“Những ý nghĩ này, đều phải dẹp . Không nhắc lại.”
“Ta sai người canh giữ ngoài Uyển, không ai dám đến quấy nhiễu. Nàng cần ở đây dưỡng bệnh.”
vừa dứt, ngoài cửa có thị vệ báo: người phủ tới thỉnh ý hôn sự.
Nghe , ta lập tức giật tay khỏi bàn tay hắn.
Vừa uất ức hắn sắp cưới người khác, lại vừa oán giận bản quên mất này, còn để mình lún sâu.
“Chẳng phải sắp nghênh cưới ái nữ Lễ bộ Thượng thư sao? thì đừng quản ta nữa.”
Ta , lòng đã ngấm ngầm tính toán: đợi hắn rời , ta tìm cách chuồn khỏi đây.
Thanh lặng nhìn ta hồi lâu, dường như có muốn , cuối cùng lại chẳng thốt ra, dẫn theo thị vệ rời .
Từ hôm đó trở , hắn ra ngoài càng lúc càng nhiều.
Người ra Uyển tấp nập hẳn.
Ngay Tống Kỳ thường xuyên xuất hiện.
Thế ta canh trước canh sau bao ngày, lại chẳng bao giờ bắt gặp hắn ra .
Mãi đến thấy hai biến mất thư phòng, ta mới chợt hiểu: bọn họ bằng mật đạo.
Sau đó, ta không còn chờ đợi Tống Kỳ nữa.
Ngày đại hôn Thanh , ta liên tiếp mấy đêm chẳng ngủ , mà lại bị mấy nha hoàn xa lạ kéo khỏi giường.
Họ ép ta đeo mặt nạ da người, còn thoa lớp phấn dày đặc.
Đến nghe có người gọi ta là “Lục tiểu thư”, ta ngẩn người.
Người thành với Thanh … lại là ta sao?!
Ta bị thay y phục tân nương, khoác hỷ phục đỏ thắm, rồi bị đưa kiệu hoa.
Từ Uyển đến phủ Đoan , lễ thành cử hành, ta đưa động phòng.
Mọi việc an bài xong xuôi, lúc ấy ta mới dám tin đây không phải mộng.
Để cưới ta, Thanh đã hao tổn tâm trí đến !
Bên cạnh, hỷ bà miệng không ngừng đọc cát tường.
Sau lớp khăn đỏ, Thanh đưa tay ra.
lòng bàn tay hắn là hai quả táo tàu đỏ mọng.
“Nàng ăn chút lót dạ, ta gặp khách khữa rồi trở lại.”
Giọng hắn vốn thanh lạnh, nay lại dịu dàng, ẩn chứa tình ý khiến tim ta rung động.
Ta e lệ đáp , bàn tay đã sớm không kìm vươn ra lấy.
ngay khoảnh khắc ấy, hắn lại khép tay, bao trọn lấy bàn tay ta.
“Nhược Nhi, mọi đã có ta.”
Hắn vô cùng nghiêm trọng.
Ta hơi sững lại, rồi mạnh mẽ gật đầu.
Lúc này hắn mới buông tay, ra đãi khách.
Thế chẳng bao lâu sau hắn rời , ta đã bị bắt cóc.
Ta bị nhốt dưới địa cung.
Nơi ấy tối tăm, lạnh lẽo, âm u đến rợn người.
bóng mờ, ta thấy rất nhiều trẻ nhỏ.