Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/3VaOAtHI0L
302
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Từ hôm đó, ta bị sắp xếp ở lại Tô Uyển “chịu trách nhiệm” hắn.
nói, trên người ta có bọ chét, phải trừ độc mỗi ngày.
Thế là ngày nào ta cũng bị bắt ba đen đắng nghét.
Hắn còn nói, sự trong sạch hắn đã bị ta chiếm, ta phải ngày ngày tự kiểm điểm bản thân.
Nghe xong, ta vội gật đầu:
“Ta sai rồi, lần sau ám sát nhất định sẽ nhìn rõ người rồi mới ra tay.”
“Ta đảm bảo sẽ không nhầm người …”
Không hiểu ta nói sai chỗ nào, chỉ hắn đột ngột đứng dậy, vung áo bỏ .
Thế nhưng, ra đến cửa, hắn lại dừng bước.
Quay đầu nhìn ta, gương tuấn mỹ lạnh lẽo như sương, đôi môi mỏng ửng đỏ khẽ mấp máy:
“Còn không mau ?”
Ta hoảng hốt vội vã kéo váy chạy , đứng rụt rè bậc cửa.
Hắn nghiêng người, ánh mắt nóng rực dừng lại trên mái tóc ta.
Bất chợt, ngón tay khẽ chạm vào trâm gỗ đào cài trên đầu.
“Tô Tiểu , ta bảo tự kiểm điểm, không phải kêu hối hận.”
Ta ngước mắt, chưa kịp hiểu.
Hắn cúi xuống, đôi mắt sâu thẳm như đáy vực:
“ đã ta rồi, dù có hối hận đã ?”
“Điều ta muốn… là phải chịu trách nhiệm.”
“Chịu trách nhiệm? Chịu kiểu gì? Ta chẳng lẽ… phải lấy Vương gia?” – ta buột miệng kêu .
Hắn bước qua bậc cửa, giọng trầm thấp khàn khàn:
“Vì không phải nàng gả cho ta?”
Khoảng cách lại quá gần, ta như bị vòng tay hắn vây lấy.
Từng tia điện ngầm chạy dọc từ đầu ngón tay vào tận tim.
Tim ta đập thình thịch, run rẩy không thôi.
Và rồi, ta lại ngất .
Tỉnh lại, ta lập tức bị ép liền hai còn đắng hơn.
xong, nhét cho ta miếng bánh ngọt:
“Từ hôm nay, nàng ở lại Tô Uyển.”
Ta gật đầu rồi lại lắc đầu:
“Không được, không được! Nhiệm vụ Vương gia giao cho ta, ta còn chưa hoàn thành.”
“Đây là lần đầu tiên ta nhận nhiệm vụ cơ mà!”
Hắn cau mày:
“Nhiệm vụ? Nhiệm vụ gì?”
“Dĩ nhiên là ám sát gian thần Tống…”
Chưa nói hết câu, miệng ta đã bị nhét một quả táo mật.
“Chuyện đó đã thay đổi, từ nay đừng nhắc lại .”
Ta chớp mắt, hoài nghi.
Không g.i.ế.c hắn ?
Chẳng lẽ Tống Kỳ đã cải tà quy chính?
Chưa kịp nghĩ thông, đã nhéo má ta:
“Còn , sau trước bản vương, không được tự xưng là nô tỳ.”
Trong mắt hắn ánh một tầng sâu thẳm ta chẳng hiểu nổi.
Ta mơ hồ gật đầu.
Hắn còn nói, vương phi hắn không thể là một “người đẹp mê”, bắt ta phối hợp phu chữa bệnh, ngoan ngoãn .
Lúc ta mới chợt nhận ra, ra bao ngày qua bắt ta đắng, là chữa cái tật vừa căng thẳng đã gục ta.
Người đều nói Đoan Vương lạnh lẽo vô tình, thủ đoạn tàn nhẫn.
Nhưng ta hắn thật chu đáo, lại dịu dàng ta bao.
Dù thường cau có, nhưng đối ta vẫn dịu dàng đến thế.
Ta chống cằm ngồi án thư, vô thức tưởng tượng cảnh sau thành thân cùng .
Nếu thành thân rồi, chẳng phải ta có thể ôm vị lang quân tuấn mỹ mỗi đêm ?
Thật khiến người ta đỏ xấu hổ quá!
Đang mải nghĩ đến chuyện ngọt ngào, có một thị vệ bước vào.
Là thị vệ thân cận luôn cạnh .
Hắn nói: “Vương gia có việc gấp phải hồi phủ, lệnh cho thuộc hạ hộ tống Tô cô nương trở về chỗ Trần thống lĩnh.”
Ta chẳng cần ai hộ tống.
Nực cười, ta vốn là thích khách, phải người khác đưa đón?
Thị vệ cũng không ép buộc.
Nhưng mới ra cửa được một đoạn, ta liền phát hiện hắn vẫn lén lút phía sau.
Ta dừng lại, định bảo hắn đừng , lại vô ý va phải một người.
Đối phương vội đưa tay đỡ ta.
Ta quay đầu nhìn, hóa ra là một ông lão dáng vẻ phú quý phi phàm.
Ông ấy râu đen dài, lúc nhìn ta trong mắt thoáng hiện vẻ sững sờ.
Nhưng rất nhanh, ánh mắt ấy trở nên khó lường.
Ánh mắt đó, như thể đang nhìn một con mồi đã bị lột sạch lông da.
Cái nhìn ấy khiến ta khó chịu vô cùng, liền vội vã cáo lỗi rồi chuồn thẳng.
Trở lại doanh trại ám vệ, ta kể cho nghe mọi chuyện mấy ngày nay, còn nhắc đến ông già cổ quái gặp trên đường.
chỉ vỗ nhẹ đầu ta, thản nhiên nói:
“Chỉ là kẻ qua đường, không cần tâm.”
“Nhưng nếu thực sự kỳ lạ, mấy ngày tới tạm thời đừng ra .”
Tất nhiên ta không chịu.
Ta còn muốn vào Vương phủ tìm Vương gia cơ mà, có thể không ra ?
nhìn thấu suy nghĩ ta, đưa cho ta một tấm nạ da người đã làm xong:
“Nếu nhất định phải ra , mang cái .”
Nói rồi, khẽ vỗ búi tóc ta, nở nụ cười dung túng:
“Tiểu nha đầu cũng đã lớn rồi, thương nhớ là chuyện thường.”
Ta cúi đầu loay hoay nạ, khẽ lẩm bẩm:
“Nhưng ta sợ Vương gia vốn chẳng thực lòng thích ta, chỉ bắt ta phải chịu trách nhiệm thôi.”
nghe vậy giả bộ giận, nghiêm giọng phản bác:
“ lại không chứ? Tiểu chúng ta là thiên tài, mà thiên tài luôn khiến người người yêu mến. Đương nhiên Vương gia cũng sẽ thích .”
Nghe vậy, lòng ta dâng niềm vui sướng.