Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
119
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Mỗi ngày đều có người đưa thuốc từ Tô Uyển sang.
Nghỉ ngơi vài hôm, ta đã không chịu nổi.
Nhân lúc đại ca không có ở đây, ta lén lút chạy đến phủ Đoan .
Ban đầu định lặng nhìn thoáng qua, ai ngờ lại thấy phủ đang bận rộn chuẩn bị hỉ sự.
Dưới mái hiên treo đầy lụa đỏ, đèn lồng song hỷ rực rỡ giăng cao.
… là hôn lễ của ta và gia?
Trong lòng hớn hở, ta đi dò hỏi.
Kết quả nghe xong, nụ cười trên mặt ta lập tức cứng lại.
Trữ Thanh Dã sắp thành thân.
Người gả cho không phải ta, là Lục tiểu thư của Lễ bộ Thượng thư!
Hơn nữa, mối hôn sự này là chính tự cầu xin Hoàng ban !
Vậy bắt ta phải chịu trách nhiệm?!!
Ta tuy là cô nhi, cũng có khí phách.
Cho dù cao quý là gia, ta cũng không thèm làm thiếp cho ai!
Hừ!
Ta tức tối bỏ đi.
đến nơi, nhìn bát thuốc đen ngòm từ Tô Uyển đưa tới, rằng, ta ngửa cổ uống cạn một hơi.
Phu quân có không cần.
bệnh thì không không chữa.
Đêm , ta lại mơ thấy những giấc mơ quái gở.
Sân viện chất đầy thi , tiếng khóc thê lương rền rĩ.
Máu tươi rỉ từ khe cửa, ánh lửa đỏ rực ngập trời.
Một tiếng gào xé gan ruột: “Nhược Nhi!” khiến ta bừng tỉnh.
Ta hét toáng lên, mồ hôi vã khắp người.
Ta hét toáng lên, mồ hôi vã khắp người.
Đại ca vội vàng xông .
khác hẳn mọi khi, không an ủi ta, thúc giục:
“Có nhiệm vụ khẩn, mau thay y phục!”
“Không hoàn thành, không trở !”
Ta kịp phản ứng, đã bị thô bạo ấn mặt nạ da người lên.
Rồi cùng mọi người theo lối rời đi.
Đi nửa đường, cả đội đều cảm thấy có gì bất ổn.
Bất chấp lời căn dặn của đại ca, ai nấy đều quay lại.
Kết quả tận mắt nhìn thấy cảnh tượng đại ca bị chặt mất cánh phải, rồi bị kéo đi.
Dường như nhận chúng ta đang ẩn trong bóng tối, gào thét như xé họng:
“Việc thành! Không quay !”
“Không quay !!!”
Vừa dứt lời, đã bị đ.â.m thêm một nhát.
Máu phun xối xả.
Ta lao , bị đồng đội ghì chặt.
“Tiểu Bát, không !”
“ là thân vệ trong cung!”
Thân vệ của Hoàng ?!
Sao tự dưng thân vệ Hoàng cung lại bắt đại ca?
… là Hoàng muốn với Trữ Thanh Dã?
Trữ Thanh Dã là cháu ruột của Hoàng kia !
Có Hoàng không biết thân phận của đại ca là Thống lĩnh ám vệ của phủ Đoan , có …
Ta kịp nghĩ cho rõ, lại ngất đi lần nữa.
Lần này, ta ngủ rất lâu.
Trong mộng, ta thấy cha mẹ, thấy trưởng, tỷ tỷ.
Thấy m.á.u chảy thành sông trong Tô phủ, trăm mạng người c.h.ế.t trong biển lửa.
Thấy thánh ban , toàn bộ bảy tộc Tô bị tru di.
Khi ta tỉnh lại thì đã qua ba ngày.
Mở mắt , thấy mình đang nằm trong phòng nhỏ của Tô Uyển.
Ta hoảng hốt bật dậy, nắm c.h.ặ.t t.a.y Trữ Thanh Dã – người đang ngồi canh bên giường – cầu xin cứu đại ca.
mím môi không .
Ta không chịu buông :
“ gia, ta biết hết thảy là vì ta, là ta hại c.h.ế.t , đúng không?”
“Cha mẹ , ca ca , tỷ tỷ , cũng đều là vì ta, có phải không?”
“Bảy tộc Tô, ba trăm lẻ sáu mạng người, trong một đêm đều c.h.ế.t sạch, là tại ta!”
Đều là ta!”
“Là ta dẫn sói nhà, hại c.h.ế.t bọn !”
Đều là ta, có ta.
trước, khi ta mười hai tuổi.
Trên đường cùng thân kinh chọn cửa hàng, chúng ta gặp một ông lão gần mươi tuổi bị lạc đường, bèn tốt bụng dẫn ông ta đi một đoạn.
Lúc chia , ông ta sẽ đến cửa báo đáp.
thân cho rằng là gặp gỡ thoáng qua, không cần báo ân, nên không chịu tiết lộ vị trí Tô phủ.
ta… ta thấy ông ta mặt mày hiền lành giống kẻ xấu, bèn lén cho ông ta biết.
Không ngờ ngày hôm , ông ta liền dẫn người xông thẳng Tô phủ.
Ta không rõ ông ta đã gì với mẫu, biết tranh cãi gay gắt.
Ông ta cưỡng ép mang tỷ tỷ đi.
Vài hôm , t.h.i t.h.ể nát vụn của tỷ đưa .
Thân chỗ nào nguyên vẹn.
Đáng thương cho tỷ tỷ, mới đầy mười lăm tuổi.
Ông già phái người đến nữa, mẫu ta vì muốn giữ lấy cả tộc, đành hứa sẽ dâng toàn bộ lợi nhuận.
ông ta vẫn thỏa, muốn đưa ta đi theo.
mẫu không đồng ý.
Đêm , một bầy hắc y nhân xông Tô phủ, g.i.ế.c chóc thảm khốc.
Trong một đêm, cả Tô phủ m.á.u chảy thành sông, không một ai sống sót.
có lão Đoan – bằng hữu cờ vây của thân – âm thầm cứu ta.
Đêm , ông bí mật phóng hỏa, dùng t.h.i t.h.ể một bé gái cùng tuổi thay ta, mới đưa ta thoát .
, ta bệnh nặng, vừa mất trí nhớ, vừa mắc chứng hễ quá căng thẳng liền ngất xỉu.
Giờ nhớ lại, ta mới nhận : kẻ bắt đại ca, chính là những kẻ xông Tô phủ!
Tất cả đều là thân vệ của đương kim Hoàng .
ông già ta gặp trên đường từ Tô Uyển trở hôm nọ, chính là đương kim Hoàng !
Một bàn mạnh mẽ bóp chặt vai khiến ta đau nhói, kéo ta thực tại.