Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/60HSXgqpBg
119
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Nhưng ánh mắt hắn ông ta lóe sáng, nổi hứng thú:
“Diện mạo tầm thường, nhưng lại gan dạ!”
“Quả nhiên là lứa mới cập kê, thú vị thật.”
Nghe ông ta mà ta buồn nôn.
Không ông ta ra tay, ta bật dậy bỏ chạy.
Ông ta chậm rãi đuổi theo phía sau.
Ta liền rút sợi ngân tuyến phòng thân quấn quanh cây cột vòng rưỡi.
Đúng lúc ông ta vươn tay ôm lấy ta, ta giả vờ kinh hoảng cúi rạp người, siết chặt sợi dây, ghìm thẳng vào mắt ông ta.
Nhân lúc ông ta gào “Hộ giá!”, ta rút thêm chiếc trâm, đ.â.m sâu vào động mạch ở cổ ông ta.
Máu phun ra suối.
Cùng lúc đó, cửa cung bị phá tung.
Dã xông vào cùng binh lính, trông thấy ta gục dưới đất và đã tắt thở.
Hắn đứng ngược sáng, kiếm trong tay còn nhỏ từng giọt máu.
Ta cả kinh. Chẳng lẽ hắn đã phản rồi?
Hắn chạy đến bế ta dậy.
Ta thoáng nhìn đám võ tướng theo sau, lập tức hoảng loạn bò lùi về sau, giả bộ điên dại mà hét:
“Ta là người thừa tướng đưa đến!”
“Là hắn bảo ta hầu bệ , là hắn bệ kiểu này! Tất cả đều do bảo ta làm!”
“Các ngươi xem, ta còn giữ tín vật của hắn đây!”
Ta giơ ra ngọc bài, chính là thứ ta lén lấy từ người hắn lúc còn ở địa cung.
Thân hình Dã thoáng khựng lại.
Khuôn vốn lạnh lùng nay càng thêm u tối, tay nắm kiếm siết chặt đến xanh trắng, đang cật lực kìm nén.
Ta nghẹn họng, tim đập loạn.
Đúng lúc , hốt hoảng chạy đến.
Hắn giận dữ mắng:
“Ngươi vu khống! Rõ ràng ngươi là tân phi của Đoan , sao thể dây dưa đến bản tướng!”
rồi hắn vươn tay xé nạ ta.
Nhưng chưa kịp chạm vào, đã bị nhát kiếm xuyên thẳng từ tay Dã.
“Nghịch tặc mưu phản g.i.ế.c vua, nay đã bị bản xử c.h.é.m tại chỗ!”
Còn ta lập tức bị cấm quân bắt đi, giam vào ngục xét xử.
Tội danh g.i.ế.c vua, chắc chắn là bị c.h.é.m đầu. Vào ngục cũng chỉ kéo dài chút thời gian.
Trong lòng ta đầy bi thương.
Thế nhưng chưa đầy tuần trà, nạ đã bị giật xuống, ta bị vác ra ngoài.
Trong bóng tối, hắn đè ta vào tường, nghiến răng thấp giọng:
“ mới khỏi bệnh, gan lại to thế, hả?”
“Tô Tiểu Bát, sao nàng dám làm vậy?!”
“Nàng không thể chút, ta đến cứu nàng sao?!”
Giọng hắn giận run, lẫn cả hoảng loạn vì sợ mất ta.
Ta lúng túng cúi đầu.
Hắn lập tức nâng ta, gằn giọng:
“ đi! rồi dám g.i.ế.c người, sao lúc này lại không dám mở miệng?”
“Cái gan đâu rồi?!”
“Cái gan g.i.ế.c người đâu rồi?”
Thấy không thể trốn tránh, ta liều mình cười khan, giơ tay:
“Ờ… bay mất rồi.”
hắn càng thêm u ám.
Ta vội vàng giải :
“Lúc nguy cấp tự cứu chứ, đâu thể trơ ra người tới cứu!”
“Với lại, ta báo thù rồi. Kẻ đầu tiên ta g.i.ế.c chính là kẻ thù của ta.”
“Phu quân, chàng xem, ta là khách thiên tài không?”
Ánh mắt hắn khẽ lay động.
Sau khoảnh khắc im lặng, hắn bất lực thở dài.
Trên đường về phủ, hắn cứ mãi tự trách, tự xét lại mình.
tự trách kéo dài cả tháng.
Chỉ là từ đăng cơ làm , thời gian eo hẹp, hắn không còn lặp lại trước ta nữa.
Ta tưởng chuyện đã dừng ở đó.
Nào ngờ nghe người trong triều , mỗi lâm triều, đều cùng bách quan tự kiểm điểm ba lần.
Lúc lục soát cung, đám trẻ trong địa cung đều được cứu ra, chăm sóc tử tế rồi đưa ra ngoài sắp xếp.
Chỉ riêng đại ca, sống không thấy người, c.h.ế.t không thấy xác.
Ta bèn bảo Dã thử lục phủ của .
Không ngờ thật tìm thấy.
Chúng ta đưa tro cốt đại ca về quê an táng.
Chàng cùng ta thủ tang trọn bảy , còn dập đầu ba cái nặng nề mới rời đi.
Năm , sau gia cứu ta, đã giao ta cho đại ca che giấu trong cấm quân.
Suốt năm năm, với ta, huynh không chỉ là thống lĩnh, mà còn cha huynh.
Nay người không còn, chẳng ai trên đời gọi ta là “thiên tài” nữa.
Dã được quần thần tôn lập làm .
Thứ nhất, thuở thiếu niên từng theo gia chinh chiến, trăm trận trăm thắng, từ lâu đã lại uy danh trong lòng bá tánh.
Thứ hai, chính tay c.h.é.m nghịch tặc hắn mưu phản g.i.ế.c vua.
Thứ ba, nhiều đại thần trong triều vốn là cựu thuộc của gia.
Và cuối cùng, quan trọng nhất, cẩu kia vốn không con nối dõi.
Sau đăng cơ, hắn bận rộn vô cùng.
Mỗi triều, đều ghé cung ta nghỉ ngơi chốc lát.
Ta lại lười, thường nằm bò trên giường đọc tiểu thuyết.
Lâu dần, ngoài kia truyền rằng hậu đêm khổ công cầu con.
Nhưng trời đất chứng giám, ta thật chỉ đọc tiểu thuyết, còn chàng thật chỉ phê tấu chương!
chứng minh trong sạch, ta ngồi bật dậy:
“Ta làm nghiệp lớn!”
Chàng tiến lại, từ phía sau vòng tay ôm ta:
“Nàng làm gì?”
Ta mím môi suy nghĩ:
“Cái hôn quân kia chẳng vơ vét sao?”
“Ông ta c.h.ế.t xuống địa ngục rồi, ta sẽ đào hết của cải nhà họ Tô lên, ông ta dưới đó cũng chẳng ngửi nổi mùi tiền!”
Chàng cười chiều chuộng:
“Được, Nhược Nhi thế nào cứ thế .”
Về sau, ta quả thật tìm thấy địa cung cất giấu tài sản của nhà họ Tô.
Nhưng Dã không cho ta động vào.
Chàng bảo, sau mỗi kho báu lớn thường ẩn nhiều tội ác nhơ nhớp.
Quốc khố hiện đã sung túc, chẳng cần dùng đến, cứ yên chỗ đó.
Ta thấy cũng lý.
Nhưng vậy ta chẳng còn nghiệp nào làm.
Thế là chàng đem phân nửa tấu chương giao cho ta duyệt.
Mà việc chính của chàng, là cầu con.
Ta hí hửng phê tấu chương hai , phê mãi vẫn không xong.
Đêm đến còn bị chàng quấn lấy, hoàn thành “nhiệm vụ nối dõi tông đường”.
Đến thứ tư, ta đá thẳng chàng xuống giường:
“Ta không làm nữa!
“Tấu chương gì, con cái gì, ta đều không làm nữa!”
“Ta làm thiên tài khách—
Uệ—uệ—”
Kết quả, ta được chẩn đoán hỉ mạch.
Nhiệm vụ lớn của chàng đã hoàn thành.
Còn nhiệm vụ mới của ta, đang trên đường đến.