Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/10t3CFo17o

302

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 1

01

Khuyên lơn nửa buổi, Lưu đại nương mới chịu gật đầu, nói sẽ giúp ta tìm một mối tốt.

Ta vốn chẳng cầu kỳ gì, chỉ cần người ấy khỏe mạnh, cày được ruộng, đẩy nổi cối xay, thế là đủ.

Việc này trước kia đều do Mộc Đại Bảo gánh vác.

Thế nhưng nay hắn đã thành thám hoa lang, tất sẽ không quay về nữa.

Ta cũng chẳng rõ cái “thám hoa lang” kia rốt cuộc là vật gì.

Chuyện Mộc Đại Bảo làm thám hoa lang, vẫn là do tri huyện trong huyện đến báo cho ta biết.

Nói rằng phu quân ta, Mộc Đại Bảo, đã trúng thám hoa lang, từ nay có thể quang tông diệu tổ.

Ta bĩu môi: hắn vốn là ta nhặt về, thì quang cái gì mà tông, diệu cái gì mà tổ!

Mộc Đại Bảo còn ở nhà, cũng chưa từng nhắc qua cái gọi là thám hoa lang.

Ngày thường, ngoài việc bị ta ép ra đồng, đẩy cối, thì hắn chỉ cắm đầu vào mấy quyển sách ta chẳng biết chữ nào. Hắn nào chịu phí thời giờ để cùng ta nói chuyện.

Bất quá, hôm qua ta nghe Trương thẩm thì thầm.

Bà nói thám hoa lang là được Hoàng thượng ban thưởng, người đỗ thám hoa lang có thể làm quan.

Nếu đúng thế, thì Mộc Đại Bảo từ nay sẽ làm quan rồi?

Đã làm quan, tất nhiên sẽ chẳng còn nhớ tới việc trở về.

Thế nhưng ruộng đồng nhà ta phải tính sao đây?

Ta còn đang chờ hắn về mà cày đất!

Ngày cấy lúa sắp tới nơi rồi, ruộng vẫn bỏ không.

Ta nóng ruột vô cùng.

Hôm qua, tự mình xuống thử, dốc hết sức đẩy cối, cũng chẳng cày nổi mấy sào ruộng.

Cối xay trong sân nặng khủng khiếp, ta đẩy nửa ngày cũng phải nghỉ nửa ngày.

Đêm qua nằm trên giường, ta trằn trọc nghĩ mãi đến nửa đêm.

Không thể chần chừ nữa, trong nhà rốt cuộc vẫn cần một nam nhân.

02

Tuy miệng thì than phiền, song Lưu đại nương làm việc thật mau lẹ.

Chưa quá ba ngày, bà đã dắt tới một hán tử lực lưỡng.

Đẩy cối, cày ruộng, một ngày hắn làm bằng ta làm hai ngày.

Để cảm tạ, ta nấu một nồi cơm, xào bốn món, mời hắn ăn.

Ta còn chưa kịp ngồi vào bàn, hắn đã hùng hục ăn hết sạch, còn hỏi có nữa không.

… nhìn cái cảnh hắn l.i.ế.m sạch cả đĩa, xem chừng là còn muốn.

Hắn ăn còn nhiều hơn cả Mộc Đại Bảo.

Ngày thường Mộc Đại Bảo ăn quá miệng một chút, ta còn mắng hắn.

Nhưng với hán tử trước mặt này, ta chẳng dám ho he nửa lời.

Chỉ cần hắn cựa ngón tay út thôi, cũng đủ bẻ gãy cánh tay ta.

Ta bụng đói, chỉ ngồi ngoài sân ngẩng đầu ngắm sao.

Người này tuy giỏi việc, nhưng ăn uống quá hao.

Một năm gặt được chừng ấy thóc, e rằng chẳng đủ hắn ăn.

Nếu Mộc Đại Bảo còn ở đây thì tốt biết bao.

Có hắn, giờ này hẳn đang ngồi bên cạnh ta cùng ngắm sao rồi.

Sáng sớm hôm sau, ta còn đang nấu cơm, Lưu đại nương lại dắt người đến.

Lần này là một hán tử trắng trẻo non tơ.

Bà bảo phải về trông cháu dậy, liền vội vàng quay gót.

Trước khi đi, còn nháy mắt với ta, bảo ta cùng hắn “đối xử thật tốt”.

Ta hỏi hán tử đã ăn chưa, hắn đáp chưa.

Ta múc cho một bát cháo.

Hắn thì từng thìa nhỏ nhẩn nha ăn.

Chậc, nho nhã quá, giống hệt bộ dạng Mộc Đại Bảo ăn cháo.

Chỉ không biết đẩy cối, cày ruộng có được hay không, phải thử mới rõ.

Đang nghĩ ngợi, thì cửa sân có bóng đỏ bước vào.

Ta quay đầu nhìn, là một nam tử, dung mạo trắng trẻo, dáng người cao dài.

Trên mình khoác trường sam đỏ thắm, n.g.ự.c cài đóa hồng lớn, cổ tay cổ áo viền chỉ bạc, ngang lưng buộc đai gấm đen thêu kim tuyến, mái tóc đen nhánh búi cao, trên đầu đội ngọc quan.

Người này, còn rực rỡ hơn cả công tử giàu nhất huyện ta.

Chỉ có điều, gương mặt hắn lại giống Mộc Đại Bảo như đúc.

Hắn thong thả bước tới, mở miệng hỏi:

“Nghe nói phu nhân toan tái giá?”

Ta ngập ngừng, hỏi lại:

“Ngươi… là Mộc Đại Bảo?”

Hắn đi tới, đưa tay nắm lấy mặt ta, nhìn thẳng vào đôi mắt ngơ ngác của ta, nói:

“Sao? Ngay cả phu quân mà cũng chẳng nhận ra ư?”

Ta nhìn hắn, lòng chẳng thể nào tin nổi.

Ánh mắt hắn liếc qua tiểu hán tử đang ngồi đối diện, hỏi:

“Hắn vì sao lại dùng bát của ta ăn cơm?”

Hắn quên rồi sao, trong nhà chỉ có hai cái bát mà thôi.

Chưa đợi ta mở miệng, hắn đã quay sang hỏi tiểu hán tử:

“Ngươi có đẩy nổi cối xay không?”

Tiểu hán tử tựa như cảm thấy bị sỉ nhục:

“Sao lại không chứ?”

Hắn đi đến trước cối, đưa tay đẩy thử một cái, không nhúc nhích, lại dùng cả hai tay.

Gân xanh trên cổ nổi hết cả lên, thế mà cối vẫn chẳng dịch chuyển một tấc.

Tiểu hán tử đỏ bừng mặt, xấu hổ bỏ chạy ra khỏi cửa.

03

Hắn ngồi xuống bên cạnh ta, một tay chống lên bàn, nghiêng đầu tựa đó, ngẩng mắt nhìn ta.

“Nguyệt nương, nói nghe xem, phu quân nàng còn chưa chết, sao đã muốn cải giá?”

Ta vẫn chưa hoàn hồn, ngập ngừng hỏi:

“Ngươi thật sự là Mộc Đại Bảo sao?”

Khóe môi hắn khẽ cong, kéo tay ta vòng qua eo mình, nhìn qua giống như ta chủ động nhào vào lòng hắn.

“Nàng sờ thử đi, chẳng phải nàng thích nhất eo ta ư?”

Thịt nơi eo hắn vốn rắn chắc, chỉ bên trái có một chỗ mềm mềm, ta thường hay chọc vào đó.

Mỗi khi ban đêm hắn quấn lấy ta, ta chỉ cần ấn vào chỗ ấy, hắn liền không dám lại gần.

“Được rồi, ngươi đúng là Đại Bảo.”

Ta ngồi thẳng người, cúi đầu xuống:

“Phải, là ta sai. Đến kỳ cày ruộng rồi, ta không kham nổi, trong nhà cần một nam nhân.”

Hắn nói chẳng sai, ta với hắn vốn là phu thê, việc ta tính tìm tướng công khác, quả là lỗi ở ta.

“Chẳng phải nửa tháng trước ta đã viết thư báo hôm nay về nhà sao?”

Ta bĩu môi:

“Thư từ gì chứ? Ngay cả cái gì mà… hái hoa lang cũng do tri huyện nói cho ta biết.”

“Là thám hoa lang. Chắc thư trên đường bị thất lạc rồi.”

“Quản ngươi là hoa lang hay sói lang!”

Mộc Đại Bảo bất đắc dĩ:

“Thế nhưng nàng cũng có thể bỏ chút bạc, thuê người cày giúp mà?”

“Ngươi e đã xa nhà nửa năm, chẳng rõ tình cảnh nhà ta. Nhìn thử mà xem, bạc ở đâu ra?”

Càng nói ta càng ấm ức:

“Ta đã đợi ngươi sáu tháng, mà ngươi không hề quay lại. Ngươi có biết Bảo Xuyến cô nương nhà bên không? Mười sáu năm nay toàn đi đào rau dại, vậy mà vẫn chưa chờ được trượng phu trở về. Ngươi cũng muốn ta học theo nàng chắc?”

“Vậy thì ta cũng cùng nàng ta, tay trong tay đi đào rau dại, đào sạch cả núi trong huyện, đào hết rau thì đào cả rễ cây…”

Nói đến đây, nước mắt rơi xuống hai giọt.

“Được rồi, được rồi, Nguyệt nương đừng khóc.” Mộc Đại Bảo ôm ta vào lòng, dịu giọng dỗ dành, “là lỗi của ta, lẽ ra không nên đi lâu đến thế.”

“Ta chờ ngươi sáu tháng mà ngươi chẳng về…” Ta òa lên, khóc nức nở.

Mộc Đại Bảo vừa vỗ lưng ta, vừa dịu giọng xin lỗi mãi không thôi.

Khóc một hồi lâu, hắn nhéo má ta, nói:

“Sao trước kia không phát hiện nàng hay khóc như vậy?”

Tùy chỉnh
Danh sách chương