Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/8zvG0FGtc0
119
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Rồi xoa đầu ta:
“Phu nhân của ta vừa đảm vừa khéo.”
Ta nguýt hắn:
“Vừa rồi ai nói ta mù đấy?”
Hắn cười, dỗ:
“Phải, phải, nàng mù, mới chịu lấy ta – kẻ chẳng biết gì ngoài ăn.”
Ta hất mặt kiêu hãnh:
“Biết thế là tốt!”
06
Cơm nước xong, ta ngồi trong sân ngẩng đầu nhìn sao.
Đêm nay sao sáng lạ thường, so với những đêm trước lại càng rực rỡ.
Mộc Đại Bảo rửa xong bát đũa, đến bên ta ngồi xuống.
Hắn đem đầu ta khẽ ấn tựa lên vai mình:
“Những ngày ta vắng nhà, nàng có nhớ ta không?”
Ta nghĩ kỹ một hồi, rồi gật đầu đáp:
“Có nhớ.”
Mấy hôm trước, ta còn ngồi chỗ này, chỉ mong hắn trở về cùng ta ngắm sao.
“Đã nhớ, sao chẳng viết thư cho ta?”
“Viết cho chàng thì phải đi năm dặm đường tìm tiên sinh biết chữ, ta nào có thì giờ?”
Mộc Đại Bảo gõ gõ vào đầu ta, hừ khẽ:
“Phải rồi, nàng không có thì giờ viết thư, chỉ có thì giờ đi tìm một tân lang khác thôi!”
Ta bĩu môi:
“Ta nào có!”
“Nếu ta chậm thêm ít ngày, e nàng đã cải giá rồi.”
“Ta nào chịu cải giá, bọn họ ai sánh được với chàng?”
“Thật vậy ư?” Giọng hắn mang chút mong chờ. “Nói xem, ta hơn họ chỗ nào?”
Ừm… chàng biết cày ruộng, biết xay lúa, còn chịu nhường thịt cho ta ăn… Những lời này ta nào tiện nói ra.
Ta thẳng thắn đáp:
“Chàng là Thám Hoa lang, còn họ thì không!”
Mộc Đại Bảo vò loạn mớ tóc mai trước trán ta:
“Đồ tiểu vô lương tâm!”
Ta nhớ tới lời Tri huyện ban chiều:
“Chàng từ hoàng thành trở về, chắc khổ cực lắm phải không?”
“Đúng vậy. Đáng lẽ đi hai mươi ngày, ta chỉ mất mười lăm, để sớm về gặp nàng.”
Trong lòng ta chợt dâng nỗi áy náy:
“Khổ chàng rồi. Biết thế, ta đã chẳng thúc chàng làm việc ngay khi về.”
“Không khổ gì cả. Nếu ta về muộn thêm, sợ trong nhà này đã có người khác rồi.”
Đành chịu, món nợ này ta không biện giải nổi.
Ta tựa vào vai hắn, chợt nghĩ đến chuyện sắp tới:
“Đại Bảo, ruộng đã cày xong, ít lâu nữa là phải cấy mạ.”
Mộc Đại Bảo siết chặt bàn tay ta, khẽ nói:
“E rằng… ta không thể ở lại cùng nàng cấy lúa được.”
Ta ngồi bật dậy, ngạc nhiên hỏi:
“Vì sao vậy?”
Gió từ khe cửa lớn thổi lùa vào, tiếng ve râm ran như xé tai.
Mộc Đại Bảo trầm ngâm rất lâu, mới chậm rãi cất tiếng:
“Nguyệt nương… nàng có nguyện cùng ta lên hoàng thành không?”
07
Khi ấy, ta chưa đáp lời hắn.
Từ thuở lọt lòng đến nay, ta chưa từng rời khỏi huyện Nguyên Bảo.
Phụ mẫu tuổi đã cao, ta lại là con gái duy nhất, đạo hiếu chưa tròn, há có thể bỏ đi?
Hơn nữa, ruộng nương nơi này, người đi rồi, chẳng ai cày cấy, sớm thành đất hoang.
Nhưng Mộc Đại Bảo thì vẫn phải đi.
Hắn muốn nhập kinh làm quan, chỉ bảo ta hãy chờ.
Ta hỏi phải chờ bao lâu, hắn chẳng nói được, chỉ hứa ngày nào cũng viết thư cho ta.
Ngày nào cũng viết, tức là ta ngày nào cũng phải chạy lên huyện nhận thư, lại tìm thầy đồ đọc cho nghe.
Thế thì một năm bốn mùa, ta chẳng còn làm gì khác ngoài chờ tin hắn rồi.
Đêm cuối trước khi hắn lên đường, hắn quấn quýt ta không buông, đến nỗi ta lấy ngón tay chọc vào chỗ thịt mềm bên hông cũng chẳng đuổi được.
Đầu hắn vùi nơi hõm cổ ta, giọng khàn khàn:
“Nguyệt nương, ta đi rồi… nàng có thật sẽ không cải giá chứ?”
Ta bị hắn giày vò đến chẳng còn chút sức lực, chỉ khẽ “ừ” một tiếng lấy lệ.
Chưa được bao lâu, vai ta bỗng cảm thấy ẩm ướt lành lạnh.
Trong đầu lập tức bừng tỉnh, muốn nói gì đó, lại chẳng thành lời.
Ý niệm vòng vo trong lòng, cuối cùng hóa thành một tiếng than khe khẽ:
“Ta theo chàng vào hoàng thành.”
“Thật sao?” Mộc Đại Bảo ngẩng đầu, ánh mắt ngập tràn vui mừng.
Ta hỏi:
“Cái mũ miện ngọc trên đầu chàng, thật sự có thể bán lấy tiền chứ?”
Mộc Đại Bảo gật đầu:
“Thật.”
“Vậy sáng mai, chàng đem bán đi.”
“Được!”
Ánh mắt hắn sáng như sao trời, cúi xuống hôn lên má ta:
“Nguyệt nương, nàng thật tốt.”
Tay hắn trượt lên vai, rồi từ từ dịch chuyển.
Ta liếc hắn một cái:
“Không muốn ngủ thì dậy đi xay đỗ, còn ba cân chưa xong kìa.”
Mộc Đại Bảo vội vàng nằm xuống, ôm chặt lấy ta:
“Ngủ, ngủ! Ta thích nhất là được ngủ bên Nguyệt nương.”
Sáng hôm sau, tiền bán mũ, hắn chia một phần cho phụ mẫu ta, phần còn lại giao cho Lưu đại nương nhờ bà trông nom ruộng nương.
Đến trưa, chúng ta khởi hành.
Lúc đi ngang mảnh ruộng cũ, ta hỏi hắn:
“Chàng còn nhớ lần đầu gặp nhau ở đâu không?”
“Nhớ chứ.” Hắn chỉ tay về phía ruộng, giọng đầy cảm khái.
“Chính nơi ấy, nàng cứu ta. Đó là mảnh đất định tình của hai ta, sao nàng nỡ mời người khác đến cày?”
Ta trợn mắt thầm nghĩ: Không chỉ cày đâu, ta suýt chút đã mời người ta làm phu quân rồi.
Mộc Đại Bảo vẫn cứ lải nhải bên tai, nhắc mãi chuyện ta “từ trên trời rơi xuống” cứu hắn thế nào.
Khi đó, mặt trời đã gần lặn.
Ta vừa nhổ cỏ xong định về, bỗng một nam tử ngã lăn ngay trước mặt.
Nước bùn văng tung tóe, ướt hết y phục ta.
Đỡ hắn dậy, hắn nói mình là kẻ lánh nạn, bốn năm ngày chưa được hạt cơm.
Thấy dung mạo hắn thư sinh, chẳng giống hạng xấu xa, ta liền dắt về nhà.
Nào ngờ kẻ ấy vô lại vô cùng, một khi vào nhà liền chẳng chịu đi.
Còn dặn ta, về sau đừng tùy tiện cứu nam nhân lạ.
Thật là đạo lý quái gở!
08
Chỗ ở của Mộc Đại Bảo quả thực rộng lớn, gần như sánh ngang cả mảnh ruộng lớn ở huyện Nguyên Bảo của ta.
Chỉ dẫn ta dạo một vòng thôi mà đã tốn mất nửa ngày.
Trong phủ còn có nha hoàn, tạp dịch đi lại hầu hạ.
Ta cười nói:
“Đại Bảo, sớm biết Thám Hoa lang có được phủ rộng thế này, ta hẳn đã cùng chàng đi thi, như vậy nhà ta có đến hai tòa phủ rồi.”
Giờ mới hiểu, vì sao trước kia hắn học hành chuyên cần đến thế.
Hắn đáp:
“Không phải nhờ danh Thám Hoa lang, mà nay ta làm quan Lục phẩm Hàn Lâm, đây là phủ quan ban cho.”
“Phủ quan? Như chỗ tri huyện cư ngụ ư? Vậy nơi này gọi là—”
“Mộc phủ.” Hắn dắt ta vào nội thất, lấy trong tủ ra một bộ y sam đặt vào tay ta.
“Mau thay, ta đưa nàng ra ngoài dạo chơi.”
Ta vuốt nhẹ xiêm y, tơ lụa mềm mại trơn mướt, còn đẹp hơn cả bộ hắn đã chuẩn bị cho ta khi mới đến.
Xiêm y ấy tầng tầng lớp lớp, kiểu dáng tinh xảo, ta ngắm nhìn cũng không biết phải mặc thế nào.
Mộc Đại Bảo thấy vậy liền cầm lấy, đặt sang bàn, đưa tay tháo đai lưng của ta.
Ta vội giữ chặt, nghiêng đầu:
“Không cần đâu.”
Khóe môi hắn cong cong, ánh mắt nhu hòa:
“Ta hứa, lần này sẽ không làm gì hết.”
Lừa gạt!
Giữa trưa bước vào, đến lúc trăng lên mới ra khỏi cửa.
Ta hờn giận:
“Có phải chàng cố ý mua mấy thứ xiêm y ta chẳng biết mặc này không?”
Hắn cười ôn tồn:
“Thấy nàng mặc đẹp, ta mới chọn cho nàng đấy chứ.”
Hừ, chẳng tin nổi! Ta tức mình, đi nhanh lên trước.
Hắn vội vàng sải bước kề bên, nắm tay ta:
“Đừng buông, người đông, lạc mất thì sao.”