Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9fAnKCZL1C
119
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Rồi nàng còn thao thao phân tích lợi hại, đến mức ta nghe mà chỉ muốn vỗ tay tán thưởng.
Chỉ là chân mày Đại Bảo từ đầu đến cuối vẫn chẳng giãn ra, cuối cùng nhắm mắt một thoáng, buông một câu: “Tuỳ nàng.” Rồi dìu Kiều cô nương bước khỏi phòng ta.
Đêm xuống, trăng treo đầu ngọn cây.
Ta còn đang xếp đồ, chẳng có bao nhiêu, gói trong một tay nải là đủ.
“Nhất định phải đi sao?”
Giọng Đại Bảo vang lên phía sau.
Ta quay lại, bốn mắt chạm nhau, mới nhận ra đã lâu lắm rồi chưa thật sự nhìn kỹ chàng.
Dẫu chỉ khoác một chiếc trường sam tối màu, chàng vẫn toả sáng, chỉ có nét mệt mỏi trong mắt là ngày một sâu thêm.
“Ta nào có đi đâu, chỉ là sang xem cửa hiệu thôi.”
Nói xong, gian phòng lặng ngắt.
Ta còn nhớ ngày đầu tiên mới vào phủ, chàng nôn nóng dắt tay ta đi khắp một vòng, giới thiệu từng ngõ ngách.
Chàng bước đến gần, cúi xuống khẽ hôn nơi khoé môi, đôi môi mềm mại lưu luyến chẳng rời.
Khi ta xoay lưng đi, tựa hồ nghe thấy tiếng chàng thì thầm:
“Đi cũng tốt…”
15
Lại ba tháng trôi, kinh thành rơi trận tuyết lớn.
Lạnh buốt đến mức ta chỉ muốn cuộn mình trong chăn, chẳng buồn động đậy.
Đây chẳng phải trận tuyết đầu năm, nhưng là đợt rét nhất, tuyết cũng dày nhất.
Tự nhủ một hồi, ta mới chịu rời giường rửa mặt chải đầu.
Cửa hiệu tuy có người trông coi, nhưng ngày nào cũng phải ghé qua, kẻo đám tiểu công nhác việc, sinh lười.
Có lười hay không, chỉ cần nhìn sổ sách là rõ. Nghĩ lại, mới mấy tháng trước ta còn chẳng biết chữ, vậy mà giờ nhìn qua đã phân biệt được sổ sách ngay ngắn hay gian trá.
Vừa bước vào hiệu, một tiểu nha đầu chạy lại líu lo:
“Sáng nay, Mộc phủ ở trung tâm thành đã bị quan binh ập đến, lục soát cả nhà!”
Tầm mắt ta dõi ra ngoài ô cửa, chỉ thấy tuyết trắng mênh m.ô.n.g rơi mãi không ngừng.
Tiểu nha đầu là người mới đến, chẳng hay ta có liên hệ với Mộc phủ. Từ khi dọn ra ngoài, ta ở luôn gần hiệu, cũng hiếm khi qua lại, tin tức không mấy tỏ tường.
Nha đầu lắm mồm tiếp tục kể, rằng cảnh tượng Mộc phủ thảm hại vô cùng: trời còn chưa sáng, đã có quan quân xông vào, bắt đi hết thảy. Nghe đâu Mộc đại nhân còn chưa kịp mặc y phục tử tế, đã bị lôi đi.
Nghe xong, ta chỉ dặn nàng chuyên tâm tiếp khách, rồi lập tức quay về.
Trước sau chưa kịp ngồi yên, đã có người tới gọi.
Ta bị dẫn thẳng tới Đại Lý Tự, gặp nhiều gương mặt quen thuộc.
Đại Bảo quỳ ngay bên cạnh ta, Kiều cô nương cũng có mặt, đôi mắt trống rỗng vô hồn.
Chàng chỉ mặc một lớp trung y, môi tím tái, vậy mà vẫn quỳ ngay ngắn, không hề lay động.
Ta khẩn cầu lão gia trên công đường, xin được khoác cho chàng một chiếc đại sam. Lão gia vốn khoan hoà, liền gật đầu cho phép.
Bao lâu nay không gặp, ta với chàng cũng chẳng nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn nhau. Chàng nhìn ta, sâu đậm đến độ như muốn hút hồn ta vào tận đáy mắt.
Khi ta cúi đầu buộc nút áo cho chàng, tựa như cảm nhận được môi chàng khẽ lướt qua trán ta.
Ngay sau đó, buổi thẩm vấn bắt đầu.
Lão gia hỏi: “Ngươi có biết Mộc Tu toan tính điều gì? Có mưu phản không?”
Ta chỉ đáp: “Không biết.”
Quả thực là chẳng biết.
Lão gia không tin, nói: “Ngươi là thiếp thất, sao lại cái gì cũng không hay?”
Ta lấy ra một phong thư, dâng lên.
“Ngươi và Mộc Tu đã hoà ly từ ba tháng trước?”
“Vâng, thưa lão gia.”
Nghe đến đây, bàn tay Mộc Tu nơi bên ta siết chặt lấy cổ tay ta. Trong mắt chàng thoáng mừng, thoáng buồn.
Ta muốn gắng gượng mỉm cười trấn an chàng, nhưng cố mãi chẳng thể cười nổi, đành buông xuôi.
Tờ hoà ly ấy, chính là trong đêm đại hôn của chàng, lúc say mèm chẳng biết trời đất, ta đã dỗ dành để chàng ký xuống…
16
Ta được thả về, một thân một mình trở lại mái nhà.
Sau bao lần tra xét, bọn họ rốt cuộc cũng tin rằng ta chẳng hề hay biết chuyện của Mộc Tu, lại càng chẳng còn liên can gì đến Mộc phủ.
Chỉ là, cả một phủ đường to lớn, há lại dễ dàng thoát tội vô can.
Vài ngày sau, bảng cáo thị đã dán khắp hoàng thành: hai tháng sau, phu phụ Mộc Tu sẽ bị xử trảm nơi phố chợ; những kẻ còn lại đều lưu đày biên ải.
Hai tháng.
Ta lặp đi lặp lại hai chữ ấy, trong lòng chấn động chẳng thôi.
Không ngờ lần gặp gỡ hôm ấy, lại hóa thành lời vĩnh biệt.
Hai tháng ấy, ta chân bước khắp nơi cầu cứu, song vẫn chẳng tìm ra cách giải cứu hắn.
Ngay cả bản thân ta cũng chẳng rõ, vì sao mình phải cứu hắn.
Ta vốn là nữ tử nơi huyện Nguyên Bảo, chốn ấy xưa nay chẳng trọng những lời trong thoại bản gọi là “ái” hay “tình”.
Ta cùng Mộc Đại Bảo cũng chưa từng thốt một lời như thế.
Những ngày nơi hoàng thành, có lúc vui, có khi buồn, song đến lúc đại hạn của Mộc Đại Bảo gần kề, tất cả đều chỉ phẳng lặng.
Đêm trước ngày chàng bị hành hình, ta quyết rời đi, trở về Nguyên Bảo.
Ta sang nhượng cửa tiệm, thu dọn chút vàng bạc nữ trang, thuê một cỗ xe ngựa, lặng lẽ rời khỏi thành giữa đêm.
Trên xe, lắc lư theo từng nhịp, ta dõi nhìn vầng dương nơi chân trời dần dần nhô cao, trong lòng bỗng nổi lên một trận bàng hoàng khó tả.
Xe vừa dừng bên đường, ta liền xuống ói đến ruột gan muốn lộn tung.
Bất chợt, sau lưng vang lên một bàn tay khẽ khàng vỗ lấy lưng ta, thử một cái, lại thêm một cái.
Thân thể ta cứng đờ, quay đầu ngơ ngác.
Là… Mộc Đại Bảo. Một thân y phục xa phu.
Đêm qua đi vội, ta nào hay người đánh xe đã sớm bị chàng thay thế.
Ánh mắt chàng vừa lo lắng, vừa ngượng ngùng, chuyên chú vỗ lưng ta, chẳng dám nhìn thẳng vào ta.
Trong lòng ta dâng lên trăm mối cảm xúc: bi thương, vui mừng, mất rồi lại được.
Nước mắt như cơn mưa mùa hạ, tuôn xối xả xuống má, nghẹn đến chẳng sao thở nổi, khóc chẳng được, cười cũng chẳng thành.
Bỗng bụng dưới co rút dữ dội.
Thân thể ta mềm nhũn, may mà được Mộc Đại Bảo kịp ôm lấy.
Chàng hoảng hốt hỏi dồn dập, bộ dạng như thể hôm nay kẻ chịu c.h.é.m đầu lại chính là ta.
Ta thều thào đáp:
“Lên xe… mau tìm một thôn phía trước, gọi bà mụ tới…”
“Bà… bà mụ?”
“Còn không nhanh! Ngươi muốn ta đau đến chết, hay muốn con ngươi hoảng loạn mà chẳng kịp chào đời?”