Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/6fX9LBLQB1

302

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 4

Kinh thành phồn hoa tráng lệ hơn hẳn huyện Nguyên Bảo.

Đèn lồng sáng rực treo khắp phố, ánh sáng hắt lên tận trời.

Lầu cao san sát, phố phường tấp nập, hai bên cửa hiệu chen chúc nối liền bất tận.

Trên lầu, một kỹ nữ trang điểm lộng lẫy cất giọng quyến rũ gọi Mộc Đại Bảo.

Hắn giả như không nghe.

Ta kéo tay áo hắn:

“Có người gọi kìa.”

Hắn mỉm cười:

“Đó là thanh lâu.”

Huyện ta phong tục thuần phác, chưa từng thấy cảnh ấy.

Ta chỉ nghe qua, chưa bao giờ chứng kiến, bèn vội vàng lôi hắn đi nhanh.

Tiếng rao, tiếng mời chào bốn phía vang vọng, sắc màu muôn vẻ, cảnh tượng rực rỡ khiến mắt hoa tâm loạn.

Quả thật, lời người ta nói “Đông Kinh phồn hoa làm lóa mắt” chẳng sai, dù chưa từng đến Đông Kinh, ta thấy kinh thành này cũng rực rỡ mê người.

Mộc Đại Bảo chỉ sang một hiệu bánh:

“Bánh phục linh ở đó ngon lắm, ta mua cho nàng.”

Người đông, hắn bảo ta đứng nơi vắng đợi, dặn:

“Đừng chạy lung tung.”

Ta ngoan ngoãn đứng nguyên, nào dám rời nửa bước.

Hắn chen qua đám người trở lại.

Giữa dòng người ngược xuôi, tiếng ồn phía sau thành phông nền xa xăm, hắn mặc một thân bạch y, mày mắt ôn nhu, như bước ra từ bức họa mà đi về phía ta.

“Thử xem, ta đã dặn chủ hiệu lấy bánh vừa mới ra lò.”

Hắn bẻ một miếng, đưa tận miệng ta.

Ta cắn một miếng, đôi mắt híp lại vì vui:

“Ngon quá!”

Hắn khẽ cười:

“Đã ngon thế, để ta cũng nếm thử.”

Một tay nâng cằm ta, môi liền áp xuống.

Khi buông ra, hắn cười trầm thấp:

“Quả nhiên… rất ngon.”

09

Vừa đến kinh thành mấy hôm, Mộc Đại Bảo đã bận rộn không ngơi.

Trước khi đi, hắn còn tỉ mỉ dạy ta cách quản việc trong phủ.

Ta ghi nhớ, nhưng có chuyện chẳng thể làm tốt.

Như xem sổ sách chẳng hạn, chữ ta không biết, sao mà tính toán.

Hắn bảo, không hiểu thì cứ để hắn, song hắn vốn đã bận bịu, ta chẳng nỡ.

Huống hồ đây là việc hắn phó thác cho ta.

Nghĩ lại, ngày trước ta sai hắn cày ruộng, xay đậu, hắn tuy càu nhàu, nhưng rốt cuộc đều làm đâu ra đó.

Nay đến lượt ta, lại vụng về chẳng bằng.

Một hôm ta ngồi trên xích đu, chau mày thở dài, chợt thấy hắn dắt về một cô nương.

Cô nương kia đẹp như hoa, mắt như hồ thu, má hồng rạng rỡ, mười phần duyên dáng.

Ban đầu còn sánh vai với hắn, thấy ta thì hắn vội vã rảo bước.

“Nguyệt Nương, ta về rồi.”

Ta đứng dậy hỏi:

“Đại Bảo, vị này là ai?”

Cô nương kia liền lên tiếng:

“Người là Lục phẩm Hàn Lâm, ngươi gọi là ‘Đại Bảo’ chẳng hợp với thân phận đâu.”

Thực ra, tên thật của hắn là Mộc Tu, chỉ có ta quen gọi là Mộc Đại Bảo.

Ngày trước hắn ăn cơm cứ tranh giành món trong bát ta, như đứa nhỏ ham ăn, ta liền trêu gọi là “Đại Bảo”, gọi riết thành quen.

Ta còn chưa đáp, hắn đã cướp lời:

“Tiểu danh ta là Đại Bảo, thê tử gọi thế có gì không hợp?”

Cô nương kia nũng nịu gọi một tiếng:

“Mộc Tu ca ca…”

Hắn nhíu mày:

“Ngươi chẳng phải cùng phụ thân đến phủ ta tham quan sao?”

Liền gọi gia nhân đến, mời tiểu thư ấy xuống khách đường.

Cô nương nọ luyến tiếc, từng bước quay đầu, rõ ràng chẳng muốn đi.

Mộc Đại Bảo nắm tay ta kéo đi nơi khác.

“Đó là tiểu thư Thừa tướng phủ, nàng không cần để tâm.”

Hắn lấy từ n.g.ự.c áo ra một gói giấy:

“Đây là gà quay ngõ cuối, hương thơm xông cả đường, ta lần theo mà mua về.”

Hắn xé một miếng đưa ta:

“Ngon không?”

Ta gật đầu, chợt hỏi:

“Đại Bảo, ta còn có thể gọi chàng như thế không?”

Hắn cười:

“Nàng thích gọi sao thì cứ gọi. Dù là Đại Bảo, Tiểu Bảo, hay là… Bảo Bảo, chỉ cần nàng vui là được.”

Ta xì một tiếng:

“Lớn tướng rồi, ai lại gọi là ‘Bảo Bảo’ chứ?”

Đẩy nhẹ vai hắn, hắn liền kéo tay ta, ôm sát vào ngực.

“Nguyệt Nương, chúng ta sinh một hài tử đi?”

“Ơ… chàng nói sinh là sinh sao?”

Hắn ghé bên tai, thì thầm thấp giọng:

“Ta sẽ… cố gắng thật nhiều.”

10

Ta mời một vị tiên sinh, nhờ ông dạy ta đọc sách, viết chữ, cùng cách xem sổ sách trong phủ.

Kỳ thực trước kia, Đại Bảo cũng từng nói muốn dạy ta nhận chữ.

Chỉ là khi ấy ta bận việc trong ngoài, chẳng có rảnh rỗi. Nay nghĩ lại, thời điểm này thật là cơ hội tốt.

Thuở nhỏ ta cũng từng được đến thư đường, học chừng hai năm, sau đó gia cảnh eo hẹp, chẳng kham nổi học phí.

Hơn nữa ta lại là nữ nhi, mà nữ tử trong huyện vốn ít ai được cho vào thư đường.

Hôm nay, tiên sinh dạy mấy chữ, vừa khéo có cả tên ta và tên của Đại Bảo.

Ta bèn chọn một tờ giấy trắng, cẩn thận ngay ngắn viết ra, mang đến thư phòng khoe với chàng.

Trong thư phòng truyền ra tiếng nói cười của chàng cùng cô nương họ Kiều.

Nàng đến từ khi nào, ta lại chẳng hay biết.

Thấy ta đến, nàng còn bước tới chào, liếc qua tờ giấy trên tay ta, rồi khẽ khịt mũi cười.

Nhịn một lát, rốt cuộc không nén được, bật thành tiếng cười giòn giã.

“Cớ gì cười?” – Đại Bảo nghi hoặc hỏi.

Ta vội giấu tờ giấy ra sau lưng, lui mấy bước muốn thoái lui.

Đại Bảo chau mày, đi tới bên ta, “Nguyệt Nương, làm sao vậy?”

Kiều cô nương liền chỉ tay sau lưng ta.

Đại Bảo lấy tờ giấy kia, đôi mắt bỗng sáng rực, “Nguyệt Nương, nàng viết được tên ta rồi ư?”

Kỳ thực chữ viết xiêu vẹo chẳng ngay ngắn, nhưng chàng lại ngắm nghía như trân bảo, chỉ năm chữ thôi mà xem đi xem lại, miệng còn cong thành nụ cười.

Đoạn, chàng cúi xuống hôn vào khóe môi ta, phát ra tiếng “chụt” rõ to.

Ta đỏ mặt, âm thầm nhéo eo chàng, khẽ thì thầm: “Có người ở đây mà!”

Sắc mặt Kiều cô nương thoắt cái đã cứng ngắc, chỉ vội vàng chào một tiếng rồi rời đi.

Đại Bảo nắm tay ta, kéo tới bên án thư:

“Lại thử viết thêm mấy lần. Đây này, nét ngang trong chữ Mộc nàng để chỗ này là chưa ổn.”

Chàng vòng tay ôm lấy ta, tay chồng lên tay, dạy ta từng nét một.

So với tiên sinh còn chuyên chú hơn.

Ta ngẩng mặt, thấy trên gò má chàng có lớp tơ mỏng nhuộm ánh sáng, trong mắt chàng phản chiếu đôi bàn tay đang đan lấy nhau.

Xưa nay ta ít để ý, thì ra lông mi chàng dài đến vậy.

Ta bỗng kiễng chân, in một nụ hôn lên má chàng.

Đại Bảo thoáng sửng sốt, che mặt như bị kinh động, “Nguyệt Nương, nàng… nàng vừa học mà lại mơ màng rồi.”

Mặt ta nóng ran, hừ nhẹ: “Chỉ cho phép chàng hôn, chẳng cho ta hôn lại sao?”

Hình như ta rất ít khi chủ động hôn chàng.

Đại Bảo mày cười mắt sáng, “Được được, hôn, lại hôn nữa đi!”

“Mơ đẹp!” – ta nguýt chàng.

11

Kiều cô nương càng lúc càng thường xuyên đến, hơn nữa ngày càng vui vẻ.

Nàng luôn quấn lấy Đại Bảo, miệng ngọt ngào gọi từng tiếng “Mộc Tu huynh”.

Ta nhìn liền biết, nàng đối với Đại Bảo có tình ý.

Chuyện của Đại Bảo, e là có liên quan đến tướng phủ, ta chẳng tường tận.

Nhưng ta tin chàng tự có cách xử lý.

Cho đến khi Đại Bảo hỏi ta:

“Nguyệt Nương… ta có thể cưới thê được không?”

Tùy chỉnh
Danh sách chương