Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/9fAnKCZL1C

119

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 2

Ta thút thít chẳng thèm để ý.

Hắn khẽ hôn trán ta, lại cướp một nụ hôn nơi khóe môi.

Ta đẩy mặt hắn:

“Tránh ra!”

Mộc Đại Bảo vẫn cứ hôn lấy hôn để. Ta liền chọc vào chỗ mềm nơi eo hắn.

Hắn chẳng những không né, lại còn bế bổng ta lên, đá ghế, đi thẳng vào trong phòng.

“Đại Bảo, mau thả ta xuống!”

“Không thả.”

“Ngươi thả ta xuống mau, bây giờ là ban ngày đó!”

Giọng Mộc Đại Bảo tựa mật ngọt vấn vương:

“Không ngại, sẽ không làm lỡ ban đêm đâu.”

04

Một phen rối tung rối mù sau đó, ta từ dưới giường nhặt được đóa hoa đỏ Mộc Đại Bảo tháo xuống.

Ta vuốt cánh hoa, lẩm bẩm:

“Đóa này còn lớn hơn cả ngày chúng ta thành thân.”

“Chẳng đẹp bằng ngày thành thân.”

Ta lườm hắn một cái. Hoa khi thành thân thì đẹp chỗ nào chứ?

Khi ấy ngay cả đóa hoa cũng chẳng mua nổi, ta phải mượn Lưu đại nương ít vải, tự tay làm ra hai cái.

Ta lại nhặt áo hắn rơi dưới đất:

“Chỉ vàng trên áo có tháo ra bán được không?”

“Ê, còn cái mũ ngọc trên đầu chàng nữa, thật hay giả đó? Có đáng tiền không?”

Mộc Đại Bảo nhìn ta, mắt cười sáng rỡ:

“Đáng tiền. Nếu nàng muốn bán thì cứ lấy mà bán.”

Ta nghiêng đầu nghĩ ngợi:

“Thế thì nhà ta bây giờ cũng tính là nhà có tiền rồi.”

“Ừ, có tiền rồi nàng muốn làm gì?”

“Bạc cứ để ta giữ đã rồi tính.” Ta buông mấy thứ trong tay, đập hắn dậy: “Chàng đã về rồi, mau ra đồng cày đi.”

Mộc Đại Bảo cau mày:

“Có thể cho ta nghỉ một ngày không?”

“Nghỉ gì mà nghỉ, đã lỡ mất bao nhiêu ngày rồi!”

Vừa đặt chân xuống đất, hai chân ta mềm nhũn, ngồi phịch xuống.

Mộc Đại Bảo khẽ bật cười sau lưng, vội vàng ôm ta đặt lên giường.

Ta chọc eo hắn, hắn liền tránh:

“Không được cười!”

Mộc Đại Bảo mím môi, miệng không cười, mà trong mắt vẫn cười.

Ta làm bộ muốn nhảy lên giường đánh hắn, hắn liền vội chạy ra ngoài:

“Nàng nghỉ ngơi trước đi, ta ra ruộng cày.”

Rồi còn thò đầu qua cửa sổ:

“Nắng cũng dịu rồi, lát nữa nhớ đem cơm ra cho ta.”

05

Có A Bảo ở nhà thật tốt, hôm nay chỉ còn một khoảnh ruộng cuối cùng nữa là cày xong.

Ta đi dọc theo bờ ruộng, từ xa đã thấy hắn.

Hắn cởi trần, chỉ mặc mỗi chiếc quần vải thô màu nâu, áo thì cột ngang hông, đôi vai gánh lấy cày nặng, toàn thân mồ hôi mà vẫn hì hục cày đất.

Cái nón đội chẳng ngay ngắn, lệch cả sang một bên.

Ta tiến lại gần, đưa tay sửa ngay nón cho hắn.

“Đại Bảo, nếu chàng không ưa mặc áo, thì cái quần cũng bỏ luôn đi cho rồi!”

Da thịt hắn còn mịn hơn cả nữ nhi, phơi nắng một lát là đỏ rát ngứa ngáy.

Hắn ngẩng lên, mỉm cười:

“Sao được, thân này chỉ để phu nhân nhìn mà thôi.”

Ta nghiêm mặt liếc hắn một cái. Đi một chuyến kinh thành trở về, không những nói nhiều hơn, còn miệng lưỡi trơn tru hẳn ra.

Hắn vội vàng mặc áo vào, kéo ta ngồi nghỉ dưới bóng cây.

Ta mở gói cơm trong giỏ, lấy phần cơm đưa cho hắn.

“Sao hôm nay lại nhiều thịt thế?”

“Cho chàng ăn thì ăn, còn hỏi lắm! Thường ngày giành giật đồ ăn trong bát ta, sao không hỏi tại sao?”

Đại Bảo cười, mắt híp lại:

“Cơm trong bát Nguyệt nương, ăn mới thơm.”

Hắn gắp một miếng thịt lớn đưa đến bên miệng ta.

Ta né sang một bên:

“Ta ăn ở nhà rồi.”

Hắn cố chấp, cứ muốn ép ta ăn.

Đúng là ngốc, cơm thịt chẳng còn bao nhiêu, chẳng qua vì hắn cày ruộng vất vả, ta mới nỡ nhường thôi.

Thấy ta không chịu, hắn liền đưa thịt vào miệng, sau đó bất ngờ cúi xuống hôn ta, đem miếng thịt truyền qua.

Ăn cũng dở, nhả cũng chẳng xong, ta che miệng, lắp bắp:

“Chàng… chàng thật vô lại!”

Đại Bảo cười đến tận khóe mắt:

“Đút phu nhân một miếng thịt, thế mà thành vô lại sao?”

Ta tức đến xích lại xa hắn, nghiêm giọng:

“Ăn nhanh đi, ăn xong còn phải cày nốt!”

Hắn lại cày ruộng, ta thì nhổ cỏ bên cạnh.

Đến khi xong, mây chiều phương tây đã đỏ rực nửa trời.

Vừa lúc ấy, có một tiểu cô nương bước tới, đỏ mặt lí nhí mấy câu với hắn, rồi nhét vào tay hắn một vật, hốt hoảng bỏ chạy.

Ta gom đồ đạc về cùng hắn.

“Đây, cá. Cô nương kia đưa cho ta.” – Đại Bảo chìa con cá ra, định bỏ vào giỏ của ta.

Ta nghiêng người né tránh:

“Không cần.”

Ngần ấy tuổi đầu rồi mà còn để xảy ra chuyện này!

“Thật không lấy? Vậy ta ném đi?”

“Không được!” Ta vội kéo hắn lại, mở lớp vải đậy trên giỏ:

“Mau nhìn đi, ta cũng vừa bắt được hai con trong con mương bên cạnh.”

Đại Bảo cười lớn:

“Nương tử của ta giỏi thật!”

Ta kiêu hãnh hếch cằm:

“Cho cá vào đi, tối nay ta nấu cho chàng một bữa toàn cá.”

Chợt nghe có tiếng gọi từ xa:

“Mộc Đại nhân!”

Quay lại thì thấy quan tri huyện, sau lưng còn có mấy vị quan khác, ai nấy đều phấn khởi.

Họ vừa gặp liền không ngớt khen ngợi, rồi tri huyện quay sang hỏi:

“Không rõ Mộc đại nhân đi đâu về?”

Đại Bảo thản nhiên đáp:

“Vừa cày xong ruộng.”

Tri huyện mặt mày méo xệch, vỗ đùi quát ta:

“Ôi chao, ngươi sao có thể để Mộc đại nhân đi cày ruộng! Từ kinh thành xa xôi về đến Nguyên Bảo huyện, đường sá mệt nhọc biết bao, ngươi lại không biết thương trượng phu?”

Đại Bảo liền chắn trước mặt ta, nói thay:

“Không vất vả. Tri huyện đại nhân đã dùng cơm chưa? Nếu chưa, xin mời đến hàn xá, nếm thử món cá do phu nhân ta nấu.”

Thế là cả bọn kéo về nhà ta, trên đường nói toàn chuyện kinh thành, quốc gia đại sự.

Nhưng ta luôn cảm thấy, tuy Đại Bảo vẫn cung kính, song dường như khác hẳn bọn họ.

Không phải là kém, mà là ở trên, chỉ là hắn khiêm hòa mà thôi.

“Đại nhân, giờ ngài đã là Hàn Lâm lục phẩm…”

“Á!” – ta suýt ngã, may có Đại Bảo đỡ.

Đường tối, lại rợp bóng cây, ta lỡ dẫm lên hòn đá trơn.

Đại Bảo vội ôm lấy eo ta, rồi ngồi xổm xuống trước mặt:

“Lên đi, ta cõng nàng.”

Ta giơ tay đẩy hắn, ý bảo còn nhiều người nhìn, lại có cả tri huyện ở đây.

Đại Bảo chỉ cười:

“Phu nhân mắt kém, để mọi người chê cười rồi.”

Nói đoạn chẳng để ta cãi, cứ thế kéo ta lên lưng.

Tri huyện xua tay, tiếp tục câu chuyện.

Cũng may là đêm tối, không mấy ai để ý đến ta, bằng không mất mặt c.h.ế.t mất.

Đều tại Đại Bảo!

Nhưng lưng hắn thật ấm, lại rộng, tựa vào vô cùng dễ chịu.

Cả buổi ta chẳng hiểu bọn họ bàn gì, chỉ nghe loáng thoáng tri huyện cầu xin Đại Bảo sau này nâng đỡ.

Khi họ đi rồi, ta mới hỏi:

“Giờ chàng lợi hại đến thế cơ à? Còn lớn hơn cả tri huyện sao?”

Hắn gật gù:

“Tạm được, hơn tri huyện một chút.”

“Ồ.” Ta khẽ gật đầu, rồi hỏi:

“Chàng có ăn chưa no không? Ta còn giữ lại nửa con cá cho chàng.”

Ta bưng ra nửa con cá kho còn để trong nồi:

“Món này ta cho thêm chút cay, vừa mới hầm lại, chắc ngon hơn, chàng nếm thử đi.”

Đại Bảo gắp một miếng, mắt sáng rỡ:

“Ngon lắm!”

Tùy chỉnh
Danh sách chương