Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/3LGhN4B1LW
302
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
17
Đứa trẻ trong bụng chẳng chịu ra, hành ta đau đớn suốt một đêm.
Mãi đến lúc bình minh ló rạng, ta mới sinh ra một tiểu nữ nhi.
Ta chẳng còn sức để ngắm, liền thiếp đi mê man.
Tỉnh lại thì thấy Mộc Đại Bảo ngồi ngay ngắn bên giường, trong lòng ôm con.
Thấy ta mở mắt, chàng khẽ đặt con bên cạnh, dìu ta ngồi dậy, cho ta uống một bát cháo trắng.
Đặt bát xuống, chàng lại ngồi bên, chẳng nói một lời, cũng chẳng bế con.
Chỉ hết nhìn ta, lại nhìn con, vẻ mặt lúng túng chưa từng thấy.
“Này… ai sẽ giải thích trước?” – hồi lâu chàng mới mở miệng.
“Đứa nhỏ này… là ta phát hiện mình mang thai đúng ngày chàng đại hôn.
Còn hưu thư… cũng là hôm ấy ta lừa chàng ký xuống.”
Ta có thể chàng hắn sinh tử, song con trẻ thì không thể.
Những gì chàng muốn nghe, bất quá chỉ là hai điều ấy.
Lâu thật lâu, chàng mới cất tiếng:
“Nguyệt Nương… từ nay về sau, chẳng còn Mộc Tu nào nữa, chỉ còn Mộc Đại Bảo.”
Chàng kể cho ta nghe một câu chuyện, thật dài:
Có một cô nhi, bốn tuổi ăn nhờ bữa cơm thiên hạ, sáu tuổi đã học trộm cắp.
Năm chín tuổi, hắn lấy trộm ngọc bội của Thái tử, bị Thái tử bắt được.
Thái tử hỏi: “Ngươi có muốn một đời không còn phải ăn trộm không?”
Cô nhi gật đầu, từ đó vào làm ám vệ, lập thệ trung thành trọn kiếp.
Về sau, hậu cung tranh đấu, tiền triều kết đảng, địa vị Thái tử lung lay.
Thái tử cần thêm thế lực, liền cho cô nhi rời kinh, dự khoa cử, bước vào quan trường.
Mọi sự đều thuận lợi, hắn đỗ Thám hoa lang.
Nhưng hắn chẳng buông bỏ được nữ tử gặp nơi hoàng hôn hôm ấy – người làm thê tử, người đầu tiên cho hắn cảm giác gia đình.
Hắn ích kỷ mang nàng vào hoàng thành, ngỡ rằng mình có thể bảo hộ nàng trong cơn sóng gió.
Song vận cục vốn chẳng thể theo ý người.
Thái tử buộc hắn kết thông gia cùng Thừa tướng, lấy tiểu nữ của họ làm thê tử để tỏ thành ý.
Mà tiểu thư ấy – chính là Kiều cô nương – lại có lòng với hắn.
Hắn không chịu.
Hắn nói, kết tóc phu thê, đời này chỉ có một.
Thái tử hứa, sau khi đăng cơ, sẽ cho hắn tự do.
Việc Mộc phủ bị tịch biên, hắn bị giam ngục, đều đã nằm trong mưu tính.
Chỉ là… đến khi hay tin nàng đã cùng hắn hòa ly, hắn mới cảm thấy, mọi thứ đều mất hết ý nghĩa.
Hắn tựa hồ đã làm nàng đau lòng đến tận cùng.
Cũng may, nàng chẳng biết gì cả – chẳng biết quá khứ hắn, chẳng biết sự nhơ nhuốc nơi gốc gác của hắn.
Ra khỏi ngục, hắn từng đứng ngoài cửa phòng, ngoài cửa tiệm, canh giữ nhiều ngày, mà chẳng dám bước vào.
Giống như suốt ba tháng trước đó, mỗi khi rảnh rỗi, hắn vẫn lặng lẽ tìm đến nơi này, chỉ để nhìn nàng từ xa.
Câu chuyện vừa dứt, ngoài cửa đã vang tiếng vó ngựa dồn dập.
“Thánh thượng đăng cơ, đại xá thiên hạ, thánh thượng…” – là quan binh khắp thành loan báo tin mừng.
18
Ta gật gù, ôm lấy hài nhi trêu đùa.
Mộc Đại Bảo từ trong hồi ức trở về, ánh mắt dường như chờ mong ta phải có phản ứng gì khác, tựa hồ ta không nên bình thản như thế.
“Nguyệt Nương…”
“Hửm?”
“Ta…”
Ta nhăn mày, có chút không kiên nhẫn cắt lời chàng:
“Ta cái gì mà ta! Mau đi nấu cơm đi! Giờ cơm đã đến nơi rồi, chẳng lẽ chàng không thấy?”
Trong khoảnh khắc, mắt Mộc Đại Bảo bừng sáng, ôm chầm lấy ta hôn lấy hôn để, miệng lẩm bẩm:
“Ta còn tưởng nàng không cần ta nữa… Nguyệt Nương, ta còn tưởng nàng bỏ ta rồi…”
Vừa nói, chàng vừa rơi lệ, giọt lệ treo mãi trên gương mặt gầy gò mà chẳng chịu rơi xuống.
Ta vươn tay chọc vào eo chàng:
“Mau đi nấu cơm!”
Mộc Đại Bảo né tránh, bật cười, do dự một chút, cúi đầu khẽ hôn lên má con gái, rồi ngây ngô mà chạy đi vào bếp.
Ta cúi đầu, khẽ nhoẻn cười, đưa tay lau đi vệt lệ còn đọng trên gương mặt nhỏ bé của nữ nhi.
Về sau, ta cùng Mộc Đại Bảo trở lại huyện Nguyên Bảo.
Hắn vào học đường trong huyện, làm một thầy đồ dạy chữ.
Còn ta, khi rảnh thì trồng rau, không muốn trồng thì tiêu bạc của hắn.
Thỉnh thoảng, lại cầm bút viết mấy dòng chữ:
Mộc Đại Bảo, Nguyệt Nương.
<Hoàn>
————————
Giới thiệu truyện: Nguyện Làm Cành Phong Đỏ Rực Rỡ Nhất
Ta đem gã mù tuấn tú cứu về nhà, nào ngờ hắn lại trói buộc ta, nghiền son giã phấn.
Hắn khàn giọng, ghé sát tai ta cọ sát, nói:
“Đêm đêm ta đều cởi cho nàng xem, tiểu nương, đừng đuổi ta đi.”
Sương nặng khiến hoa gầy, mồ hôi thấm áo mỏng.
Má ta như phủ lớp phấn hồng, hết lần này đến lần khác bị hắn đẩy đến tận chốn phong cuồng.
Song, ngay trước ngày thành thân, ta lại trốn hôn.
Hắn mắt đỏ ngầu, g.i.ế.c thẳng đến cửa, dùng xích vàng khóa chặt ta trên giường:
“Trong lòng tiểu nương đã có kẻ khác, vậy ta là gì đây!”
Ta khẽ rên rỉ:
“Trong lòng ta, các ngươi đều cùng cùng… ưm… đừng… ngươi tính là lớn nhất…”