Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/60HSXgqpBg

119

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 5

Ta nhìn chàng một cái, rồi đưa mắt về cụm mây xa xa, bình thản hỏi:

“Là Kiều cô nương?”

Chàng gật đầu, “Ừ.”

“Chàng định nạp nàng ấy làm thiếp?”

Chàng khẽ rũ mắt, “Nàng muốn làm chính thất.”

Ngón tay ta khẽ siết lại thành nắm đấm.

“Vậy còn ta? Ta chẳng lẽ thành tiểu thiếp của chàng?”

Đại Bảo đưa tay phủ lên tay ta, cố gắng mở bàn tay đang nắm chặt.

Hai người lặng lẽ nhìn nhau rất lâu. Sau cùng, chàng trầm giọng:

“Nguyệt Nương, hay là… ta đưa nàng về lại huyện Nguyên Bảo.”

Ta bật cười lạnh lẽo, “Đây chính là cách chàng chọn ư?”

Ta chẳng rõ chàng đang vướng vào chuyện gì, nhưng ta biết, tuyệt chẳng phải việc đơn giản.

Những lời như “giá băng, thái tử, tướng quốc”… ta thường nghe chàng và các quan đồng liêu nhắc đến.

Nhưng ta vốn chẳng hiểu, nên cũng chẳng hỏi, chẳng xen vào.

Ta chỉ lo những việc mình có thể lo.

Chàng muốn ta ở bên, ta ở bên.

Chàng muốn có hài tử, ta liền đồng ý sinh hài tử.

“Thế mà nay, ta lại thành kẻ muốn đến thì đến, muốn đi thì đi trong mắt chàng sao?”

Đại Bảo siết chặt ta vào lòng, giọng chàng nặng nề:

“Ta vốn nghĩ, có thể che chở nàng không chịu chút thương tổn nào.”

Một chiếc lá vàng rơi xuống vai chàng, ta khẽ đưa tay gạt đi.

Đã sang thu mất rồi.

“Cưới đi”, ta vỗ nhẹ vai chàng, “Ta… sẽ không rời.”

12

Ngày Mộc Đại Bảo thành thân, trong phủ rộn ràng náo nhiệt.

Khắp Mộc phủ đều giăng lụa điều, ngay cả chiếc xích đu trong viện cũng được bọc đỏ tươi.

Trời còn chưa sáng, trong ngoài đã ầm vang tiếng người.

Trong hồi trống gõ chiêng, Kiều cô nương ngồi kiệu tám người nâng, chậm rãi bước vào cổng lớn.

Đại Bảo đích thân bế nàng qua ngưỡng cửa cao cao.

Đại sảnh đầy ắp khách khứa tới chúc mừng, kẻ ra người vào, nô bộc bận rộn nghênh đón.

Những điều này đều do tỳ nữ kể lại cho ta.

Ta nay chỉ là thiếp, không được phép ra dự lễ.

Song vẫn nghe rõ tiếng hỉ bà hô to: “Phu thê bái đường —— ”, giọng sang sảng đến tận hậu viện.

Trong khoảnh khắc ấy, ta lại nhớ về ngày ta cùng Đại Bảo thành thân.

Thuở ấy, phụ mẫu ta luôn bắt bẻ Đại Bảo, chẳng ưng ý chút nào, lại còn khăng khăng phản đối.

Sau chàng thẳng thắn nói ra: nguyên là phụ mẫu muốn gả ta cho người khác, còn việc chàng thường ở trong nhà, khiến các cụ khó chịu.

Đại Bảo bèn quỳ sụp xuống trước phụ mẫu ta, dõng dạc:

“Con nguyện chăm sóc Nguyệt Nương cả đời.

Ruộng nhà, để con cày; cối xay, để con đẩy.”

Ta khi ấy chỉ lặng người nghe, ngờ đâu chàng đã sớm mang quyết tâm như vậy.

Ta bĩu môi, đến nay cũng vẫn là việc chàng gánh cả thôi.

Chàng lại nói bao lời ngon ngọt, khiến phụ mẫu ta xiêu lòng, rốt cuộc chẳng thể chọn ai khác ngoài chàng.

Còn ta, vốn chưa từng tiếp xúc nhiều nam nhân, mơ hồ hồ đồ liền gật đầu thuận.

Khi thành thân, đúng năm mất mùa, trong nhà chẳng có gì.

Ta nói: “Hay đợi vụ sau, có thu hoạch rồi hãy cưới hỏi cho tươm tất.”

Chàng nhất quyết không nghe, cố chấp như chiếc cối già, cứ khăng khăng phải sớm ngày kết tóc.

Ta chỉ còn cách sang nhờ Lưu đại nương xin ít đoạn vải đỏ, tự tay kết hai bông hoa, một cho chàng, một cho ta, cài nơi ngực.

Chàng nói, bái đường nhất định phải làm trước hoàng hôn. Ta không câu nệ, chàng nói sao thì theo vậy.

Trời chiều rực rỡ mây hồng, chim chóc ríu rít trên ngọn cây như cũng đến chúc mừng. Chàng học theo giọng hỉ bà, cất tiếng:

“Một bái thiên địa!”

“Nhị bái cao đường!”

“Phu thê giao bái!”

Đêm tân hôn ấy, đôi phu thê nghèo hàn chỉ có một bữa cơm coi như thịnh soạn nhất năm: một bát thịt kho cải muối.

Mà thịt, chàng lại gắp hết cho ta.

Ít lâu sau, chàng liền lên kinh.

Thì ra, từ lúc quen biết đến nay, đã tròn ba năm.

13

Đêm ấy, ta sớm đã đi nằm.

Trong mộng, những cảnh tượng tại Nguyên Bảo huyện cứ chập chờn, đảo lộn, chẳng nhớ rõ ràng.

Chợt có người khẽ khàng nằm xuống bên ta, vòng tay ôm lấy eo qua lớp chăn.

Hương rượu nồng nặc lan khắp gian phòng.

Ta mở mắt, liền thấy Đại Bảo say khướt, vẫn khoác nguyên bộ hỉ phục đỏ thắm.

“Đêm tân hôn, chẳng ở cùng tân nương, đến đây làm gì?” – ta gắng sức đẩy chàng, song chẳng nhúc nhích được.

Đại Bảo lơ mơ nhìn ta, mắt đỏ hoe ánh nước, nghiêng đầu liền muốn hôn.

Một cơn buồn nôn dâng trào, ta vội bật dậy, nôn đến ruột gan lộn nhào.

Đại Bảo lảo đảo vỗ lưng ta, gương mặt gượng cười, không sao hiện nổi vẻ lo lắng.

Ta nhìn mà vừa buồn vừa thấy nực cười.

Chàng thật chẳng sợ sáng mai Kiều cô nương tìm đến làm loạn sao?

Thôi mặc, ta kéo chàng về giường, để mặc chàng ngủ mê man.

Tỉnh giấc, trời đã quá giờ sớm, ta hốt hoảng: hôm nay e rằng lại phải chịu Kiều cô nương quở trách.

Vội vã chạy ra tiền sảnh, thấy đồ ăn vẫn còn nguyên chưa động.

Kiều cô nương chẳng nổi giận, chỉ bám chặt lấy Đại Bảo, nũng nịu, ánh mắt e lệ.

Ta nhìn, chẳng sao hiểu nổi.

Dùng xong bữa, ta sai người đưa hết sổ sách, ruộng đất, điền trang trong phủ giao cho nàng.

Nàng là chính thất, mọi việc trong ngoài vốn nên do nàng chủ quản.

Còn ta, chỉ giữ lại hai cửa tiệm nhỏ coi như tiêu khiển. Tiệm chẳng lớn, nàng cũng chẳng truy cứu.

Đại Bảo im lặng, không nói một lời.

14

Từ sau ngày đại hôn, Mộc Đại Bảo càng thêm bận rộn, đến nỗi ngay cả Kiều cô nương cũng hiếm khi gặp được chàng.

Hôm nay nàng lại xông vào phòng ta, ta chỉ còn biết thở dài bất lực.

“Lúc rảnh rỗi của chàng, đều là chạy đến chỗ ngươi.”

Quả cũng đúng vậy. Nếu nói Kiều cô nương hiếm hoi mới gặp được Mộc Đại Bảo, thì ta còn gặp ít hơn nhiều.

Song nàng nào chịu nghe, cứ khăng khăng đổ lỗi đều tại ta.

Trong phòng ta, nàng vung tay ném lọ hoa, đập bàn ghế, cứ như tới đây đòi nợ.

“Ngươi đang làm gì đó?” – giọng Đại Bảo trầm nộ vang lên, mắt nhìn cảnh hỗn loạn trước mặt, lại nhìn thẳng kẻ gây chuyện.

Chàng rốt cuộc cũng đến kịp một lần, ta đã chẳng còn nhớ nổi tháng này là lần thứ bao nhiêu.

Kiều cô nương thoáng sững, rồi vội nhào vào lòng Đại Bảo, nức nở than thở nhớ nhung.

Bước chân ta vừa định tiến ra, lại rụt về, chỉ nép mình nơi góc tường.

Ánh mắt Đại Bảo đảo qua ta một vòng, rồi rời đi, đưa tay vỗ về sau lưng nàng.

Đợi đến khi mọi việc yên ắng, ta mới lên tiếng:

“Mộc Tu, ta muốn dọn sang cửa hiệu bên kia ở.”

Mấy tháng qua, Đại Bảo bận việc của chàng, ta cũng bận việc của ta.

Hai gian cửa hiệu trong tay gần đây buôn bán phát đạt, ta muốn mở rộng thêm.

Hai hiệu lại gần nhau, tiện việc trông coi, chỉ là cách phủ quá xa, ngày ngày đi lại chẳng tiện, chi bằng dọn đến đó, an lòng hơn.

Đại Bảo chau mày, chưa kịp nói, thì Kiều cô nương đã nhanh nhảu chen vào:

“Mộc Tu ca, thiếp thấy ý của Nguyệt Nương cũng không tệ.”

Tùy chỉnh
Danh sách chương