Bạn cùng bàn của tôi là một nam thần nổi tiếng lạnh lùng, nhưng đánh nhau thì cực kỳ dữ dằn, lại chưa bao giờ nhìn ai bằng ánh mắt nghiêm túc.
Tôi lúc nào cũng dè dặt khi ở cạnh cậu ấy, chỉ sợ chọc giận.
Thế nhưng một hôm tan học, tôi quay lại trường lấy đồ, lớp học lẽ ra không một bóng người lại chật kín những gương mặt khó quản nổi tiếng.
Bạn cùng bàn lạnh lùng của tôi ngồi ở vị trí trung tâm, vẻ mặt đắc ý:
“Có gì mà khoe? Còn chẳng đẹp bằng Cẩm Y nhà tôi.”
Tôi đứng ở cửa không dám ngắt lời màn khoác lác của cậu ấy, bởi vì tôi chính là Cẩm Y.